Cựu chiến binh

Người lính giữa rừng sâu-NĐC

Tôi là Phan Văn Quý, một người lính bộ binh chiến đấu trên tuyến Đường Trường Sơn. Những ngày trong rừng, chúng tôi sống giữa bom đạn và thiếu thốn. Lương thực ít. Nước uống phải lấy từ suối. Nhưng điều khó khăn nhất là những trận càn bất ngờ. Một lần, đơn vị tôi đang hành quân thì bị phục kích. Tiếng súng vang lên bất ngờ. Chúng tôi lập tức tản ra, tìm chỗ ẩn nấp và phản công. Trong lúc đó, tôi thấy một đồng đội bị thương, nằm cách vị trí tôi không xa. Anh không thể tự di chuyển. Đạn vẫ

Hà Tĩnh11/04/2026Trần Thị Quỳnh Như (THPT Nguyễn Đổng Chi-xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phan Văn Quý, một người lính bộ binh chiến đấu trên tuyến Đường Trường Sơn.

Những ngày trong rừng, chúng tôi sống giữa bom đạn và thiếu thốn.

Lương thực ít.
Nước uống phải lấy từ suối.
Nhưng điều khó khăn nhất là những trận càn bất ngờ.

Một lần, đơn vị tôi đang hành quân thì bị phục kích.

Tiếng súng vang lên bất ngờ.

Chúng tôi lập tức tản ra, tìm chỗ ẩn nấp và phản công.

Trong lúc đó, tôi thấy một đồng đội bị thương, nằm cách vị trí tôi không xa.

Anh không thể tự di chuyển.

Đạn vẫn bay.

Nếu chạy ra cứu, tôi có thể bị trúng đạn.

Nhưng nếu không… anh sẽ bị bỏ lại.

Tôi không suy nghĩ lâu.

Tôi bò thấp xuống đất, tiến từng chút một.

Khoảng cách không xa… nhưng cảm giác như rất dài.

Tôi kéo được anh vào chỗ an toàn.

Máu chảy nhiều, nhưng anh vẫn còn tỉnh.

Anh nhìn tôi, nói nhỏ:

“May có cậu…”

Tôi không trả lời.

Chỉ siết chặt vai anh.

Sau đó, chúng tôi tiếp tục chiến đấu cho đến khi đẩy lùi được địch.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã kết thúc, tôi vẫn nhớ rõ khoảnh khắc đó.

Không phải vì nguy hiểm,
mà vì tôi hiểu:

Trong chiến tranh, không ai muốn bị bỏ lại phía sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn