Người lính giữa thiên nhiên khắc nghiệt – Bản lĩnh tôi luyện từ đất phèn, nắng cháy
Nếu không trực tiếp bám trụ tại Đức Huệ, khó ai hình dung nổi sự khắc nghiệt của mảnh đất này những năm tháng ấy. Thiên nhiên nơi đây vừa là người mẹ chở che, nhưng cũng là một "đối thủ" đầy thử thách, đòi hỏi người lính phải có một sức chịu đựng phi thường.
Nước phèn chua và đôi chân không mỏi
Ký ức đậm sâu nhất của người lính đặc công như anh Võ Văn Chương chính là màu nước đỏ quạch của những con kênh vùng biên. Nước phèn chua loét đến mức có thể làm mục vải áo, làm lở loét đôi chân người lính sau những đêm dài lội bùn xuyên rừng tràm.
Dưới lòng địa đạo Đức Huệ, cái nóng hầm hập của đất phèn cộng với sự thiếu thốn dưỡng khí khiến mỗi nhịp thở cũng trở nên nặng nhọc. Thế nhưng, khí tiết của người tiền bối như đồng chí Võ Văn Tần đã dạy họ cách thích nghi. Họ dùng lá tràm để sát trùng vết thương, dùng sự kiên định để vượt qua những cơn sốt rét rừng hành hạ. Thiên nhiên càng khắc nghiệt, ý chí của họ lại càng bám sâu vào lòng đất, giống như rễ cây tràm kiên cường bám trụ giữa vùng đất mặn.
Nắng cháy da và sự tiếp sức của mẹ
Mùa khô ở Đức Huệ, cái nắng như nung như đốt xới tung mặt đất. Giữa những công sự không một bóng cây che phủ, người lính giữ chốt phải phơi mình dưới sức nóng hầm hập để canh giữ từng tấc đất. Những lúc ấy, bóng dáng của những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Của hiện ra như những "làn gió mát".
Mẹ mang đến những bát nước lá vối, những chiếc nón lá rách nát nhưng chứa đựng cả một bầu trời che chở. Tình thương của mẹ giúp người lính quên đi cái rát bỏng trên da thịt, quên đi cơn khát cháy cổ. Sự đồng hành của nhân dân bám trụ đã biến thiên nhiên khắc nghiệt từ một rào cản trở thành một "đồng minh" của cách mạng, nơi quân thù vốn quen với tiện nghi máy lạnh phải khiếp sợ trước sức chịu đựng của con người Long An.
Lời thề vang vọng giữa bão giông
Tại sao người lính có thể trụ vững trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên? Bởi vì trong tâm khảm họ luôn vang vọng lời thề "Độc lập hay là chết!". Với họ, cái nắng, cái phèn hay sương độc biên thùy chỉ là những thử thách tạm thời.
Họ coi việc chinh phục thiên nhiên cũng là một phần của cuộc chiến giành độc lập. Người lính trẻ rời ghế nhà trường năm ấy đã trưởng thành qua từng mùa mưa dầm dề, từng mùa nắng cháy. Họ hiểu rằng, để giữ được màu xanh cho những liếp khóm sau này, họ phải chấp nhận để da mình đen sạm, chân mình nứt nẻ vì phèn mặn. Sự hy sinh thầm lặng ấy chính là cốt cách của người con đất thép, luôn vươn lên mạnh mẽ dù mảnh đất dưới chân có cằn cỗi đến đâu.
Di sản của những người "vắt đất ra nước, thay trời làm mưa"
Ngày nay, khi nhìn những cánh đồng khóm xanh mướt, những con kênh nước ngọt trong xanh chảy qua Đức Huệ, chúng ta càng thấm thía công lao của cha ông. Họ không chỉ đánh đuổi giặc ngoại xâm mà còn "chống chọi" với thiên nhiên để giữ vững vùng căn cứ địa đạo.
Gia tài họ để lại là bài học về sự thích nghi và ý chí vượt khó. "Người lính giữa thiên nhiên khắc nghiệt" nhắc nhở thế hệ trẻ Long An hôm nay rằng: Không có khó khăn nào là không thể vượt qua nếu ta có đủ tình yêu với mảnh đất quê hương. Hãy trân trọng từng giọt nước, từng nhành cây trên quê hương mình, bởi đó là kết quả của một thời cha ông đã lấy sức người để khuất phục thiên nhiên khắc nghiệt nhất.



