Người Lính Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm
Người Lính Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm
Đêm đó, trời tối đến mức đưa tay ra không thấy ngón.
Mẹ Lựu đang thiu thiu ngủ thì nghe tiếng gõ nhẹ trên vách.
Khi mở cửa, bà thấy một người lính trẻ, áo ướt sũng, mặt lấm lem đất.
Anh khẽ nói: “Thưa bác, cho con xin bát nước với ngọn lửa nhỏ nhóm lại đôi tay.”
Bà vội múc nước, nhóm bếp, đặt nồi khoai lên.
Anh ngồi bên bếp, hơi lửa soi lên gương mặt non trẻ mà kiên nghị.
Nghe bà hỏi, anh mới nói thật: “Con đi lạc đơn vị, mà đường rừng tối quá.”
Bà đưa anh chiếc khăn cũ: “Lau người đi rồi tính.”
Đợi anh ăn xong, bà lấy chiếc đèn dầu nhỏ, buộc vào cây sào dài.
“Để bác dẫn con ra đến đầu dốc. Lửa này nhỏ thôi, không bị địch thấy.”
Hai người đi giữa bóng đêm, chỉ nghe tiếng côn trùng và nhịp thở nhẹ.
Đến đầu dốc, anh cúi đầu cảm ơn: “Con không biết bao giờ gặp lại bác.”
Bà xoa vai anh: “Lúc nào đất nước yên rồi, về đây ăn khoai lại với bác.”
Hòa bình, rất nhiều người lính trở về thăm bà, nhưng không ai biết người lính năm ấy tên gì.
Bà chỉ nói: “Con nào sống sót trở về, bác cũng mừng thay cho nó.”



