Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH GỐC HƯNG YÊN GIỮ CAO ĐIỂM TRONG CHIẾN DỊCH 1972

Trong chiến dịch năm 1972, nhiều đơn vị bộ đội chủ lực phải giữ bằng được các cao điểm then chốt trước hỏa lực dữ dội của đối phương. Qua hồi ký của ông Nguyễn Văn Trường – người lính gốc Hưng Yên trực tiếp tham gia giữ cao điểm – câu chuyện tái hiện tinh thần “còn người còn trận địa”, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một bước chân.

Hưng Yên25/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, có những vị trí không được phép mất.
Không phải vì trên đó có nhà cửa hay dân cư,
mà vì mất cao điểm là mất cả cục diện chiến trường.

Năm 1972, ông Nguyễn Văn Trường hiểu rất rõ điều đó khi đơn vị ông nhận lệnh:
bằng mọi giá phải giữ cao điểm.

Lên cao điểm trước giờ nổ súng

Cao điểm nằm trơ trọi giữa vùng đồi trọc, đất đỏ, ít cây che chắn. Từ đây có thể khống chế các trục đường cơ động của đối phương.

“Nhìn là biết chỗ này sẽ bị đánh dữ,” ông Trường nhớ lại.

Đơn vị ông đào công sự suốt đêm, từng nhát cuốc nện xuống đất cứng như đá.

Lệnh ngắn gọn

Chỉ huy nói rất gọn:
“Cao điểm này không được mất.”

Không có lời giải thích dài. Người lính hiểu: lùi là đồng đội phía sau gặp nguy.

Pháo dọn bãi

Trước khi bộ binh xung phong, pháo địch bắn dồn dập. Đất đá tung lên như mưa.

“Công sự rung như muốn sập,” ông Trường kể. “Tai ù đặc.”

Có người vừa kịp chui vào hầm thì pháo đã trùm lên miệng hố.

Giữ trận địa bằng thân người

Khi pháo ngớt, bộ binh địch tràn lên. Trận đánh diễn ra ở cự ly rất gần.

“Có lúc chỉ cách nhau vài chục mét,” ông Trường nói.

Đạn cạn, họ dùng lựu đạn, dùng cả cuốc xẻng.

Cao điểm được giữ bằng chính thân người lính.

Đồng đội ngã xuống

Ngay bên cạnh ông, một đồng đội trúng đạn, ngã xuống miệng hào.

“Không kịp kéo,” ông Trường nghẹn lại. “Chỉ kịp lấp đất che.”

Không có thời gian để khóc.

Cao điểm không ngủ

Đêm xuống, tưởng yên nhưng địch lại đánh tập kích. Người lính phải thay nhau canh gác, mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ.

“Ngủ gật là mất chỗ đứng,” ông Trường nói.

Cao điểm không cho phép sơ hở.

Cơn khát và cơn đói

Nước cạn. Lương thực chỉ còn lương khô.

“Mỗi người nhấp một ngụm,” ông kể. “Chia nhau từng chút.”

Nhưng không ai rời vị trí.

Khoảnh khắc quyết định

Ngày thứ ba, địch tổ chức tiến công lớn. Pháo dồn, máy bay yểm trợ.

“Lúc ấy tôi nghĩ: chắc không qua nổi,” ông Trường nói.

Nhưng đơn vị vẫn trụ vững. Khi địch rút lui, cao điểm vẫn trong tay ta.

Sau trận đánh

Cao điểm giữ được, nhưng đơn vị tổn thất nặng.

“Đếm lại thấy thiếu nhiều người,” ông Trường nói khẽ.

Những người ngã xuống không kịp biết rằng trận địa đã giữ vững.

Mang ký ức về quê

Sau chiến tranh, ông Trường trở về Hưng Yên làm ruộng. Không kể nhiều về trận đánh.

“Nhắc lại là nhớ anh em,” ông nói. “Mà nhớ là đau.”

Nhưng mỗi lần nghe nhắc đến chiến dịch 1972, ông lại lặng đi.

Cao điểm trong ký ức

Với ông, cao điểm năm ấy không chỉ là một điểm trên bản đồ.

Nó là nơi:

  • tuổi trẻ bị giữ lại,

  • đồng đội nằm xuống,

  • và ý chí con người được thử thách đến tận cùng.

  • Một trang hồi ký của Hưng Yên

    Người lính gốc Hưng Yên giữ cao điểm trong chiến dịch 1972 là một phần lặng thầm của lịch sử địa phương, nơi những con người bình dị đã góp phần làm nên thắng lợi lớn.

    Họ không nói nhiều.
    Nhưng cao điểm còn đó,
    và ký ức ấy vẫn đứng vững trong lòng người ở lại.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn