Người lính gói cơm nắm mang theo suốt Trường Sơn
Trong ký ức của ông Nguyễn Văn Lâm, 82 tuổi, ở Gia Viễn, cơm nắm là thứ gắn với cả hành trình vào Nam.
“Mỗi lần hành quân, chúng tôi được phát cơm nắm bọc lá chuối. Ăn dọc đường, không có thời gian nấu nướng”, ông kể.
Có những ngày mưa rừng kéo dài, cơm nắm bị ẩm, thậm chí có mùi. “Nhưng vẫn phải ăn, vì không còn gì khác”.
Ông nhớ lần cuối cùng nhận cơm trước khi vào một khu vực ác liệt. “Anh nuôi dặn: ‘Ăn đi, không biết lúc nào mới có bữa sau’”.
Câu nói ấy theo ông suốt nhiều năm.
“Bây giờ ăn cơm trắng đầy đủ, nhưng không bao giờ quên những nắm cơm ngày đó”, ông nói.



