Người lính gùi đạn qua dốc đá Đồng Đăng
Những năm ở biên giới phía Bắc, việc quen thuộc nhất của chúng tôi là gùi đạn lên chốt.
Đường lên toàn đá tai mèo sắc như dao.
Mùa khô thì bụi trắng quần áo.
Mùa mưa thì trơn đến mức bước một bước phải dò từng chỗ đặt chân.
Mỗi người gùi hàng chục cân đạn sau lưng. Quai gùi cứa đỏ cả vai áo.
Có hôm đi từ sáng đến chiều mới tới điểm tập kết.
Tôi nhớ một buổi chiều trời sầm đen báo mưa lớn. Cả tổ vẫn cố đi nhanh để kịp chuyển hàng lên chốt trước khi tối.
Một cậu lính trẻ đi phía sau trượt chân ngã lăn xuống khe đá.
Tất cả hốt hoảng lao xuống kéo cậu lên.
May mà chỉ rách áo và xây xát nhẹ.
Cậu ngồi thở hổn hển rồi bật cười:
“Suýt nữa thành người nằm lại biên giới rồi.”
Không ai cười theo.
Vì giữa những năm tháng ấy, chuyện mất mát luôn ở rất gần.
Đêm đó chúng tôi ngủ lại giữa sườn núi.
Gió lạnh rít qua khe đá nghe hun hút.
Tôi nằm ôm balô nhìn trời đầy sao mà nhớ quê kinh khủng.
Nhớ tiếng võng mẹ đưa em ngủ.
Nhớ mùi rơm mới sau mùa gặt.
Nhớ cả tiếng chó sủa đầu làng mỗi tối.
Một đồng đội nằm cạnh chợt hỏi:
“Hậu này, sau này về quê ông làm gì đầu tiên?”
Tôi nghĩ một lúc rồi đáp:
“Ngủ một giấc không phải ôm súng.”
Anh bật cười khẽ.
Nhưng chẳng hiểu sao lúc ấy tôi thấy sống mũi cay cay.
Tuổi hai mươi của chúng tôi đã đi qua trên những con dốc đá như thế — gian khổ nhưng đầy tình đồng đội.


