Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH GỬI LẠI CÁNH TAY NƠI BIÊN GIỚI

Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979, những ngày tháng ấy luôn là một phần ký ức không thể phai mờ. Với CCB Ma Văn Hùng, người con quê Hàm Yên, Tuyên Quang, đó còn là quãng đời mà ông đã để lại một phần thân thể nơi chiến trường.

Tuyên Quang18/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979, những ngày tháng ấy luôn là một phần ký ức không thể phai mờ. Với CCB Ma Văn Hùng, người con quê Hàm Yên, Tuyên Quang, đó còn là quãng đời mà ông đã để lại một phần thân thể nơi chiến trường.

Sinh năm 1957, lớn lên trong một gia đình nông dân ở Hàm Yên, ông Hùng nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào lực lượng bộ binh, trực tiếp thực hiện nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ biên giới phía Bắc.

Tháng 2 năm 1979, khi chiến sự xảy ra trên tuyến biên giới phía Bắc, đơn vị của ông được điều động lên địa bàn chiến đấu. Những ngày đầu tại mặt trận, người lính trẻ lần đầu đối mặt với một cuộc chiến thực sự. Pháo binh dội xuống các điểm cao, tiếng súng bộ binh vang lên giữa núi rừng. Địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt khiến mỗi cuộc hành quân, mỗi lần tiếp cận trận địa đều tiềm ẩn hiểm nguy.

Là người lính bộ binh, ông Hùng cùng đồng đội bám trận địa, thực hiện nhiệm vụ giữ chốt, cơ động chiến đấu và bảo vệ các vị trí được giao. Có những thời điểm chiến sự diễn ra rất ác liệt, bộ đội phải chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn về vật chất nhưng tinh thần vẫn luôn vững vàng.

Trong một trận chiến đấu năm 1979, ông Hùng bị thương nặng ở tay phải. Vết thương nghiêm trọng khiến ông phải cắt bỏ cánh tay. Tuổi trẻ, sức khỏe và một phần thân thể của người lính đã mãi mãi gửi lại nơi chiến trường.

Sau những ngày điều trị, ông trở thành thương binh, trở về quê hương Hàm Yên với cơ thể không còn nguyên vẹn. Một cánh tay mất đi đồng nghĩa với rất nhiều khó khăn trong cuộc sống. Nhưng với bản lĩnh của người lính đã từng đi qua chiến tranh, ông không đầu hàng số phận.

Ông học cách làm mọi việc bằng một tay, tự chăm sóc bản thân, lao động và vun vén cuộc sống gia đình. Những công việc tưởng như đơn giản đối với người bình thường lại trở thành thử thách lớn đối với một thương binh mất tay. Thế nhưng bằng nghị lực, ông từng bước vượt qua.

Điều ông luôn trân trọng là những người đồng đội năm xưa. Trong ký ức của ông, họ là những người đã cùng chia sẻ từng hầm trú ẩn, từng bữa cơm vội, cùng đứng bên nhau giữa tiếng pháo và tiếng súng. Có người trở về như ông, nhưng cũng có những người đã mãi mãi nằm lại nơi biên giới.

Nhiều năm đã trôi qua, mái tóc người lính năm xưa nay đã bạc. Vết thương trên cơ thể có thể đã ổn định, nhưng mỗi khi nhắc đến năm 1979, ký ức chiến trường vẫn trở về. Ông bảo rằng mình không tiếc tuổi trẻ đã cống hiến cho Tổ quốc. Điều ông mong muốn nhất là thế hệ trẻ hôm nay hiểu được giá trị của hòa bình và biết trân trọng những gì đang có.

Cánh tay phải đã mất trở thành dấu tích đặc biệt trên cơ thể người thương binh Ma Văn Hùng. Đó không chỉ là một thương tật, mà còn là minh chứng cho những năm tháng ông cùng đồng đội chiến đấu bảo vệ từng tấc đất biên cương.

Từ một người lính bộ binh trẻ tuổi đến người thương binh trở về quê hương, cuộc đời ông Ma Văn Hùng là một câu chuyện về lòng dũng cảm, tình đồng đội và nghị lực sống.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người lính năm xưa vẫn là những “bông hoa lửa” của một thời. Họ đã dùng tuổi trẻ, mồ hôi, máu và thậm chí cả một phần thân thể để viết nên những trang sử bảo vệ biên cương Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn