Người lính Hà Ngọc Quyết
Ông Hà Ngọc Quyết sinh năm 1950, lớn lên trong những năm tháng đất nước chia cắt, khi chiến tranh không còn là điều xa lạ mà trở thành một phần của cuộc sống. Tuổi thơ của ông gắn với những buổi chạy giặc, những lần nghe tiếng bom từ xa vọng lại, và những ánh mắt người lớn đầy lo toan. Chính những điều ấy đã sớm thắp lên trong ông một ngọn lửa—lặng lẽ nhưng bền bỉ.
Năm 1972, khi vừa tròn 22 tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt, nơi mỗi người lính đều hiểu rằng mình đang đi vào “hoa lửa” thực sự. Ngày rời quê, ông không nói nhiều, chỉ cúi đầu chào cha mẹ, rồi bước đi dứt khoát—như thể đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi điều phía trước.
Những năm tháng trong quân ngũ là chuỗi ngày thử thách không ngừng. Ông cùng đồng đội hành quân qua những vùng đất khốc liệt, nơi dấu vết chiến tranh hằn sâu trên từng tấc đất. Có những ngày nắng cháy, có những đêm mưa rừng xối xả, và có những trận đánh mà tiếng súng dường như không bao giờ dứt.



