Người lính Hà Văn Bằng nơi chốt Tài Sỉn
Câu chuyện thời hoa lửa
Ông Hà Văn Bằng, sinh năm 1964, là một trong những người lính đã dành tuổi thanh xuân của mình cho nhiệm vụ bảo vệ biên cương Tổ quốc.
Năm 1984, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Tạm biệt gia đình và quê hương, người thanh niên Hà Văn Bằng khoác lên mình màu áo lính, mang theo lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý chí của tuổi trẻ.
Trong thời gian quân ngũ, ông công tác tại D4 ĐK-82, trên địa bàn Quản Bạ. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là giữ chốt Tài Sỉn — một vị trí nơi biên giới, gắn liền với những tháng ngày gian khó, căng thẳng và đầy thử thách.
Cuộc sống tại chốt còn nhiều thiếu thốn. Địa hình núi cao hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, sương mù và giá lạnh thường xuyên bao phủ. Những người lính phải thay nhau canh gác, tuần tra, củng cố công sự và luôn giữ tinh thần cảnh giác cao độ.
Giữa nơi biên cương xa xôi, mỗi ca trực là một lần người lính đối mặt với sự khắc nghiệt của thiên nhiên và nỗi nhớ quê nhà. Nhưng với tinh thần trách nhiệm, ông Hà Văn Bằng cùng đồng đội vẫn kiên trì bám chốt, giữ vững vị trí được giao.
Tại chốt Tài Sỉn, tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa vô cùng quý giá. Những người lính cùng chia sẻ từng bữa cơm, ngụm nước, manh áo và động viên nhau vượt qua khó khăn. Chính sự đoàn kết ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ hoàn thành nhiệm vụ nơi tuyến đầu.
Những năm tháng công tác tại D4 ĐK-82, làm nhiệm vụ ở Quản Bạ và giữ chốt Tài Sỉn, đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời ông Hà Văn Bằng.
Thời gian có thể trôi qua, mái tóc người lính năm xưa có thể đã bạc, nhưng những kỷ niệm về đơn vị, về chốt gác và những người đồng đội từng cùng nhau bám trụ nơi biên cương vẫn luôn được trân trọng.
Câu chuyện của ông Hà Văn Bằng là câu chuyện về một tuổi trẻ sống có lý tưởng, sẵn sàng nhận nhiệm vụ và góp sức mình bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Đó chính là thời hoa lửa — một thời gian khó nhưng kiên cường, bình dị mà đáng tự hào, mãi mãi khắc sâu trong ký ức của người lính.



