Người lính Hà Văn Quỳnh
Ông Hà Văn Quỳnh sinh năm 1957, lớn lên trong những năm tháng đất nước vừa đi qua chiến tranh nhưng dư âm của “hoa lửa” vẫn còn cháy âm ỉ trên từng mái nhà, từng cánh đồng. Tuổi thơ của ông không trọn vẹn tiếng cười—đó là những ngày thiếu thốn, những câu chuyện về hy sinh và cả những khoảng lặng khi nhắc đến người đã không trở về.
Năm 1977, khi vừa tròn 20 tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Không phải là những năm chiến tranh khốc liệt nhất, nhưng đó vẫn là thời kỳ mà đất nước chưa thực sự yên bình. Ở nơi biên cương, tiếng súng vẫn có thể vang lên bất cứ lúc nào. Ngày chia tay, ông Quỳnh không nói nhiều—chỉ siết chặt tay cha, nhìn mẹ thật lâu, rồi bước đi. Trong lòng ông khi ấy, có lẽ không chỉ là trách nhiệm, mà còn là khát vọng được góp phần giữ gìn những gì thế hệ trước đã đổi bằng máu.



