Người lính hai lần được truy điệu
Trong kho tàng những câu chuyện thời hoa lửa, có một nhân vật mà khi nghe xong, em không khỏi rưng rưng xúc động. Đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lý Hữu Trí – người con của vùng đất cực Nam Tổ quốc Cà Mau, người đã hai lần được đồng đội làm lễ truy điệu vì tưởng đã hy sinh, nhưng cả hai lần đều sống sót thần kỳ.
Ông Lý Hữu Trí, tên thường gọi là Năm Nhanh, sinh năm 1932 tại xã Khánh Bình, huyện Trần Văn Thời (cũ), tỉnh Cà Mau. Năm 1945, khi mới 13 tuổi, vì căm hận bọn địa chủ bắt giam cả gia đình, ông đã bỏ làng quê theo cách mạng. Thấy ông nhỏ tuổi nhưng ý chí rất cao, các anh cán bộ giao cho ông nhiệm vụ làm giao liên, rồi đội trưởng thiếu nhi. Sau đó, ông được đi học văn hóa và phân công dạy lớp bình dân học vụ.
Năm 1961, ông vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng. Từ đây, ông cùng đồng đội xả thân chiến đấu trong nhiều trận đánh lớn ở vùng rừng U Minh và kênh rạch chằng chịt của quê hương Cà Mau.
Những trận đánh lừng danh:
Ông Lý Hữu Trí đã tham gia và chỉ huy rất nhiều trận đánh quan trọng. Một trong những chiến công tiêu biểu là trận chống càn ngày 29/6/1968 để bảo vệ Trạm giao bưu tỉnh Cà Mau tại ấp Rạch Cui. Lúc đó, lực lượng của ông chỉ còn một trung đội, nhiều người bị thương, nhưng với tinh thần dũng cảm và mưu trí, ông đã chỉ huy đơn vị bẻ gãy hàng chục đợt tấn công của đối phương, buộc chúng phải rút lui.
Đặc biệt là trận đánh chiếm đồn Thị Kẹo và yếu khu Sông Đốc vào đêm 19/12/1974. Ông chỉ huy đồng đội phối hợp cùng đơn vị bạn, tiêu diệt hàng trăm lính đối phương, bắt sống 250 người, giành quyền kiểm soát cả một vùng rộng lớn. Trận đánh này đã khiến đối phương hoang mang lo sợ, góp phần tạo khí thế cho quân và dân tỉnh Cà Mau lúc bấy giờ.
Hai lần được truy điệu:
Điều đặc biệt nhất trong cuộc đời ông là câu chuyện về hai lần được đồng đội làm lễ truy điệu.
Lần thứ nhất là vào năm 1968. Trong một trận đánh vào thị xã Cà Mau, ông cùng một số anh em xung phong đánh chiếm kho đạn của đối phương. Khi tiến vào được khoảng 20 mét thì gặp phản công quyết liệt. Trong tiếng súng nổ chát chúa, ông thấy bụng mình tê rần – hóa ra đã bị thương, máu chảy đầm đìa. Một vài đồng đội đến đỡ nhưng ông bảo họ rút lui gấp, còn mình lấy khăn dù thắt chặt vết thương rồi ngất đi. Sáng hôm sau, ông tỉnh dậy, bò suốt 3 km mới gặp lại đồng đội. Trong khi đó, vì không thấy ông về, đơn vị đã tổ chức lễ truy điệu, tưởng ông đã hy sinh.
Lần thứ hai là vào năm 1974, trong trận đánh đồn Thị Kẹo. Ông bị thương nặng, ngất lịm. Đồng đội đặt ông lên bụi ráng rồi tiếp tục chiến đấu. Tan trận, mọi người quay lại tìm nhưng không thấy, ai cũng nghĩ quân địch đã lấy xác ông đi. Thế là lễ truy điệu lần thứ hai được tổ chức. Nhưng một lần nữa, ông lại sống sót, bò đi tìm đồng đội.
Những con số biết nói:
Tổng cộng, ông Lý Hữu Trí đã tham gia và chỉ huy hơn 600 trận đánh lớn nhỏ, tiêu diệt hơn 4.000 lính đối phương, làm bị thương hơn 10.000 tên, bắt sống 600 lính, bắn rơi 2 máy bay, làm hư hỏng 5 chiếc khác, bắn chìm và đốt cháy 37 tàu chiến, phá hủy 30 đồn bót và 1 yếu khu.
Lời tri ân:
Đọc câu chuyện của ông Lý Hữu Trí, em càng thấm thía sự hy sinh của thế hệ cha anh. Có những con người mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng họ vẫn kiên cường chiến đấu vì độc lập, tự do. Hai lần tưởng đã chết, hai lần được đồng đội làm lễ truy điệu, nhưng ông vẫn tiếp tục cầm súng chiến đấu.
Em tự nhủ, thế hệ trẻ hôm nay phải sống xứng đáng với những mất mát ấy, phải ghi nhớ và kể lại những câu chuyện thời hoa lửa để không bao giờ lãng quên. Và câu chuyện về người lính hai lần được truy điệu – Anh hùng Lý Hữu Trí – sẽ mãi là một trong những trang sử hào hùng nhất của dân tộc.



