Người lính Hải Phòng và lời hẹn ngày trở về
Ông Lê Văn Phúc lên đường khi quê hương Hải Phòng còn chìm trong những năm tháng chiến tranh. Trước lúc đi, ông hẹn ngày trở về với mẹ. Nhiều năm sau, lời hẹn ấy trở thành ký ức sâu sắc, nhắc ông về tình mẫu tử và giá trị của hòa bình.

Ông Phúc nhập ngũ khi còn rất trẻ. Trước ngày lên đường, mẹ tiễn ông ra đầu ngõ. Bà không nói nhiều, chỉ dặn con cố gắng giữ gìn sức khỏe.
Ông cũng không biết phải nói gì. Trước khi đi, ông chỉ hẹn mẹ một câu rất giản dị: “Con sẽ trở về.”
Những năm tháng sau đó là những ngày hành quân, huấn luyện và chiến đấu. Người lính trẻ dần trưởng thành trong môi trường quân đội. Ông hiểu rằng mỗi nhiệm vụ không chỉ liên quan đến bản thân mà còn liên quan đến đồng đội bên cạnh.
Trong chiến tranh, ông bị thương. Sau thời gian điều trị, ông trở về cuộc sống đời thường với thương tật trên cơ thể.
Điều khiến ông xúc động nhất là mẹ vẫn chờ. Ngày ông về, bà đã già nhưng vẫn nhận ra con ngay từ xa.
Nhiều năm trôi qua, ông Phúc vẫn nhớ lời hẹn năm ấy. Ông cho rằng mình đã may mắn hơn nhiều đồng đội không có cơ hội trở về.
Ông thường nói với thế hệ trẻ rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh của nhiều thế hệ.
“Các cháu không cần phải sống giống chúng tôi. Nhưng hãy sống có trách nhiệm với đất nước và với chính cuộc đời mình.”



