Người lính hát trong đêm B52”
Đêm Hà Nội rung chuyển vì B52, nhưng giữa tiếng bom, một giọng hát nhỏ vang lên ở hầm trú ẩn: “Đường chúng ta đi dài theo đất nước…” Đó là giọng của anh Huy – chiến sĩ phòng không. Anh hát để trấn an bọn trẻ đang khóc. Khi bom nổ gần, mái hầm rung mạnh. Anh che cho một bé gái, miệng vẫn hát để em bớt sợ. Sau trận bom, gia đình bé gái tìm anh để cảm ơn. Anh chỉ nói: “Lính là phải thế thôi.” Nhiều năm trôi qua, bé gái ngày ấy—giờ đã thành bà—vẫn kể lại: “Anh lính có giọng hát ấm nhất tôi từng nghe
Đêm Hà Nội rung chuyển vì B52, nhưng giữa tiếng bom, một giọng hát nhỏ vang lên ở hầm trú ẩn:
“Đường chúng ta đi dài theo đất nước…”
Đó là giọng của anh Huy – chiến sĩ phòng không. Anh hát để trấn an bọn trẻ đang khóc.
Khi bom nổ gần, mái hầm rung mạnh. Anh che cho một bé gái, miệng vẫn hát để em bớt sợ.
Sau trận bom, gia đình bé gái tìm anh để cảm ơn. Anh chỉ nói: “Lính là phải thế thôi.”
Nhiều năm trôi qua, bé gái ngày ấy—giờ đã thành bà—vẫn kể lại: “Anh lính có giọng hát ấm nhất tôi từng nghe.”


