Người lính hậu cần dân vận và tình nghĩa quân dân nơi cổng trời
Trong những ngày tháng 2 năm 1979 đầy biến động tại mặt trận Hà Tuyên (nay là Hà Giang), cựu chiến binh Nguyễn Xuân Trường đã viết nên những trang sử đẹp về tình quân dân cá nước giữa vùng biên viễn khói lửa. Với vai trò là chiến sĩ hậu cần, bên cạnh việc đảm bảo quân lương cho đơn vị, ông còn được giao nhiệm vụ phối hợp với đồng bào các dân tộc Mông, Dao tại địa phương để tổ chức tiếp tế và bảo vệ hậu phương. Giữa vùng núi cao quanh năm sương phủ, ông đã lặn lội đến từng bản làng xa xôi để vận động bà con sơ tán an toàn, hướng dẫn nhân dân cách cất giấu lương thực không để lọt vào tay địch. Sự chân thành, gần gũi và tính cách đôn hậu của ông đã nhận được sự tin yêu tuyệt đối của đồng bào vùng biên; chính bà con đã trở thành "tai mắt", thành những người vận tải tự nguyện gùi từng bao ngô, gánh từng can nước lên chốt hỗ trợ bộ đội ta bám trụ đánh giặc. Sự gắn kết bền chặt mà ông gây dựng đã tạo nên một "thế trận lòng dân" vững chắc, góp phần quyết định vào thắng lợi của cuộc chiến giữ đất.
Rời xa biên giới phía Bắc trở về với đời thường tại phường Ba Đồn, ông tiếp tục phát huy phẩm chất "đi dân nhớ, ở dân thương" vào công việc xã hội tại địa phương. Với uy tín và kinh nghiệm dân vận dày dặn, ông luôn là người đi đầu trong việc tuyên truyền các chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước đến với nhân dân khu phố. Tại Hội Cựu chiến binh phường Ba Đồn, ông thường xuyên đóng góp công sức vào các hoạt động củng cố khối đại đoàn kết toàn dân và tích cực tham gia xây dựng chính quyền cơ sở vững mạnh. Đối với thanh niên Đoàn phường, ông không chỉ là một người lính già anh hùng mà còn là người thầy dạy về cách sống gần dân, hiểu dân và trọng dân. Câu chuyện về tình nghĩa quân dân nơi "cổng trời" Hà Giang của ông mãi là bài học vô giá về sức mạnh của sự đoàn kết dân tộc, nhắc nhở lớp trẻ phải luôn gắn bó mật thiết với nhân dân trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay.



