Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH HẬU CẦN GIỮ LỬA NƠI CHIẾN TRƯỜNG

Trên chiến trường, có những người lính cầm súng chiến đấu nơi tuyến đầu, nhưng cũng có những người âm thầm đứng phía sau để bảo đảm từng bữa ăn, từng chuyến hàng, từng bước chân của đồng đội. Ông Vũ Thăng Lành là một trong những người lính như thế.

Thanh Hóa27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1955, quê ở Thọ Xuân, Thanh Hóa, ông Vũ Thăng Lành nhập ngũ vào ngày 19 tháng 1 năm 1975, trong những tháng ngày cuối cùng đầy khẩn trương và quyết liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Khi ấy, cuộc chiến đã bước vào giai đoạn quyết định. Khắp các chiến trường, hàng vạn người lính vẫn ngày đêm thực hiện nhiệm vụ, hướng về một mục tiêu chung: giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Trong dòng người lên đường năm ấy có người thanh niên Vũ Thăng Lành, mang theo tuổi trẻ và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Ông được giao nhiệm vụ hậu cần và tham gia chiến đấu, phục vụ chiến trường tại Quảng Trị.

Nếu người lính chiến đấu trực tiếp đối mặt với bom đạn thì người lính hậu cần lại đảm nhiệm một công việc thầm lặng nhưng không thể thiếu. Phía sau mỗi đơn vị chiến đấu là cả một hệ thống bảo đảm về lương thực, quân trang, thuốc men và các nhu yếu phẩm cần thiết. Những người lính hậu cần phải tìm mọi cách đưa nguồn lực đến nơi đồng đội đang cần, bất kể đường đi khó khăn hay chiến trường nguy hiểm.

Quảng Trị trong những năm chiến tranh là một địa bàn đặc biệt khốc liệt. Đối với người lính hậu cần, mỗi chuyến vận chuyển, mỗi lần đưa hàng đến đơn vị đều có thể là một hành trình đầy hiểm nguy. Những con đường bị bom đạn cày xới, những ngày hành quân trong điều kiện thiếu thốn và sự đe dọa thường trực của chiến tranh đã thử thách sức chịu đựng của mỗi người.

Công việc hậu cần đôi khi không được nhìn thấy ở tuyến đầu, nhưng lại là một phần không thể tách rời của chiến đấu. Một đơn vị muốn tiến lên phải có lương thực; người lính muốn hoàn thành nhiệm vụ phải có thuốc men, quân trang và các điều kiện bảo đảm cần thiết. Vì thế, phía sau mỗi bước tiến của người lính trên chiến trường luôn có sự đóng góp âm thầm của những người làm công tác hậu cần.

Với ông Vũ Thăng Lành, những tháng ngày ở Quảng Trị có lẽ là quãng thời gian đặc biệt trong cuộc đời. Ông không chỉ thực hiện nhiệm vụ được giao mà còn sống giữa một tập thể mà ở đó tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa để mọi người cùng vượt qua gian khó.

Chỉ vài tháng sau ngày nhập ngũ, cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975 diễn ra. Đất nước bước vào những ngày lịch sử. Những người lính trên khắp các chiến trường cùng hướng về thời khắc mà cả dân tộc đã chờ đợi suốt nhiều năm.

Đối với một người lính mới nhập ngũ như ông Lành, những ngày tháng ấy hẳn là những ký ức đặc biệt. Tuổi trẻ vừa bắt đầu cuộc đời quân ngũ đã được chứng kiến thời khắc đất nước đi đến ngày thống nhất.

Đến tháng 10 năm 1977, ông xuất ngũ và trở về quê hương Thọ Xuân. Quãng thời gian tại ngũ không quá dài, nhưng những trải nghiệm nơi chiến trường đã để lại dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời ông. Từ một thanh niên lên đường giữa những ngày cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông trở về với quê hương khi đất nước đã bước sang một trang mới.

Sau chiến tranh, cuộc sống trở lại với những điều bình dị. Nhưng ký ức về những năm tháng quân ngũ vẫn ở lại. Đó là ký ức về Quảng Trị, về những người đồng đội, về những chuyến đi và những ngày tháng làm nhiệm vụ giữa chiến trường.

Câu chuyện của ông Vũ Thăng Lành nhắc chúng ta rằng trong mỗi cuộc chiến, chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi những người trực tiếp cầm súng. Đằng sau họ còn có những người lính hậu cần âm thầm bảo đảm từng điều kiện cần thiết để chiến trường có thể tiếp tục.

Có thể tên tuổi của những người lính hậu cần không phải lúc nào cũng xuất hiện trong những trang sử lớn, nhưng sự đóng góp của họ vẫn là một phần của lịch sử.

Từ Thọ Xuân đến Quảng Trị, từ những ngày tháng cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ đến cuộc sống hòa bình hôm nay — hành trình của người lính Vũ Thăng Lành là một câu chuyện giản dị về trách nhiệm, sự hy sinh thầm lặng và một tuổi trẻ đã được gửi trọn cho những ngày đất nước cần.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn