NGƯỜI LÍNH HẬU CẦN GIỮ MẠCH MÁU CHIẾN TRƯỜNG
NGƯỜI LÍNH HẬU CẦN GIỮ MẠCH MÁU CHIẾN TRƯỜNG
Ông Phạm Văn Sơn sinh năm 1950, nhập ngũ năm 1969 vào lực lượng hậu cần quân đội. Dù không trực tiếp chiến đấu ngoài mặt trận nhưng nhiệm vụ của ông lại vô cùng quan trọng: vận chuyển lương thực, đạn dược và thuốc men cho các đơn vị chiến đấu.
Ông kể rằng công việc hậu cần thời chiến cực kỳ gian khổ. Hàng hóa phải vận chuyển xuyên rừng núi trong điều kiện bom đạn đánh phá liên tục.
“Có những chuyến hàng phải gùi bộ hàng chục cây số mới tới nơi,” ông nhớ lại.
Trong mùa mưa năm 1971, tuyến đường vận tải của đơn vị bị bom đánh hỏng nặng. Đường lầy lội, xe không thể di chuyển nên anh em hậu cần phải chia nhau gùi từng bao gạo ra tiền tuyến.
Mỗi người mang trên lưng hàng chục kilôgam hàng hóa, đi bộ suốt nhiều giờ giữa rừng sâu. Có hôm vừa tới nơi thì lại nhận lệnh quay về lấy chuyến khác.
Ông nhớ nhất lần vận chuyển đạn dược vào chiến trường Quảng Trị năm 1972. Đêm ấy mưa rất lớn, đường núi trơn trượt nhưng đơn vị vẫn phải đi đúng kế hoạch.
Khi gần tới nơi, pháo địch bất ngờ bắn tới khiến cả đoàn phải tạm dừng trú ẩn. Dù rất nguy hiểm nhưng không ai bỏ lại hàng hóa.
“Anh em hiểu rằng phía trước đang cần tiếp tế nên dù khó khăn đến đâu cũng phải hoàn thành nhiệm vụ,” ông xúc động kể.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông xuất ngũ trở về quê hương làm việc trong ngành thương nghiệp. Với ông, những năm tháng hậu cần tuy thầm lặng nhưng là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời.



