NGƯỜI LÍNH HẬU CẦN LÊ THANH TÙNG
Cựu chiến binh Lê Thanh Tùng, sinh năm 1948, trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt, tháng 9 năm 1971, bác lên đường nhập ngũ, công tác tại Cục Hậu cần Quân khu – lực lượng thầm lặng nhưng giữ vai trò đặc biệt quan trọng nơi tuyến sau chiến trường.
Cựu chiến binh Lê Thanh Tùng, sinh năm 1948, trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt, tháng 9 năm 1971, bác lên đường nhập ngũ, công tác tại Cục Hậu cần Quân khu – lực lượng thầm lặng nhưng giữ vai trò đặc biệt quan trọng nơi tuyến sau chiến trường.
Khác với tiếng súng nơi tiền tuyến, chiến trường của người lính hậu cần là những cung đường vận chuyển, kho trạm, bến bãi luôn nằm trong tầm đánh phá ác liệt của địch. Bác Lê Thanh Tùng cùng đồng đội ngày đêm vận chuyển lương thực, vũ khí, quân trang, thuốc men, bảo đảm kịp thời cho các đơn vị chiến đấu. Có những chuyến đi xuyên đêm, băng rừng, vượt suối, vừa làm nhiệm vụ vừa tránh bom đạn trút xuống bất ngờ.
Trong điều kiện thiếu thốn, gian khổ, người lính hậu cần vẫn giữ vững tinh thần trách nhiệm, “một hạt gạo, một viên đạn” đều được trân trọng, phân phối đúng lúc, đúng nơi. Mỗi chuyến hàng đến được đơn vị an toàn là thêm một phần sức mạnh cho chiến sĩ nơi tuyến đầu.
Chiến tranh đi qua, nhưng “thời hoa lửa” của bác Lê Thanh Tùng vẫn là ký ức không thể phai mờ. Đó là câu chuyện về sự cống hiến thầm lặng, tinh thần bền bỉ và lòng tận tụy của những người lính hậu cần – những người đã góp phần quan trọng làm nên thắng lợi chung của dân tộc.



