Cựu chiến binh

Người lính hậu cần thầm lặng

Ông Trần Văn Phúc hiện đang sống cùng gia đình trong một con phố nhỏ thuộc phường Hồng Bàng. Hằng ngày, ông vẫn giữ thói quen dậy sớm tập thể dục rồi ngồi uống trà trước hiên nhà. Nhìn ông hiền lành, ít nói, nhiều người trẻ trong khu phố không biết rằng ông từng là một người lính hậu cần trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Hải Phòng09/03/2026Mai Hương (Phường Hồng Bàng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Trần Văn Phúc hiện đang sống cùng gia đình trong một con phố nhỏ thuộc phường Hồng Bàng. Hằng ngày, ông vẫn giữ thói quen dậy sớm tập thể dục rồi ngồi uống trà trước hiên nhà. Nhìn ông hiền lành, ít nói, nhiều người trẻ trong khu phố không biết rằng ông từng là một người lính hậu cần trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Những năm đó, nhiệm vụ của ông Phúc không phải trực tiếp cầm súng ra trận, mà là đảm bảo lương thực, nước uống và trang bị được chuyển đến cho các đơn vị chiến đấu. Công việc nghe có vẻ đơn giản nhưng thực tế lại vô cùng gian nan và nguy hiểm. Những chuyến vận chuyển thường phải đi qua những con đường bị bom phá, cầu cống hư hỏng, nhiều đoạn phải đi bộ hoặc dùng xe thồ để đưa hàng tới nơi. Có lần đoàn vận chuyển của ông đang đi qua một con đường rừng thì bất ngờ nghe thấy tiếng máy bay. Cả đội phải nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp, chờ đến khi an toàn mới tiếp tục hành trình. Dù vất vả và luôn đối mặt với hiểm nguy, ông và đồng đội vẫn động viên nhau cố gắng, bởi họ hiểu rằng mỗi bao gạo, mỗi thùng thuốc đều có thể giúp các chiến sĩ ngoài mặt trận tiếp tục chiến đấu. Sau ngày đất nước hòa bình, ông Phúc trở về Hải Phòng và làm việc tại một hợp tác xã vận tải. Cuộc sống tuy giản dị nhưng ông luôn cảm thấy tự hào về quãng thời gian đã cống hiến cho Tổ quốc. Giờ đây, mỗi khi kể lại câu chuyện cho con cháu nghe, ông thường nói rằng chiến tranh đã qua, nhưng tinh thần đoàn kết và ý chí vượt khó của những người lính năm xưa vẫn luôn là điều đáng nhớ nhất trong cuộc đời ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn