Người lính hậu cần thầm lặng giữa chiến trường ác liệt- Câu chuyện thời hoa lửa
Năm 1972, khi mới 20 tuổi, ông xung phong nhập ngũ và được giao nhiệm
vụ hậu cần tại chiến trường Quảng Trị – nơi diễn ra những trận đánh khốc liệt
nhất. Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, ông cùng đồng đội ngày đêm
vận chuyển lương thực, đạn dược, dựng kho, nấu ăn phục vụ bộ đội, thường
xuyên đối mặt với bom đạn, mìn và pháo kích.
Đặc biệt, 81 ngày đêm tại thành cổ Quảng Trị là quãng thời gian đau thương
nhưng không thể quên, khi ông chứng kiến nhiều đồng đội anh dũng hy sinh
giữa làn bom đạn ác liệt. Năm 1973, ông còn tham gia nhiệm vụ đảm bảo an
toàn khi Chủ tịch Cuba Fidel Castro thăm vùng giải phóng – một dấu ấn đáng
nhớ trong cuộc đời quân ngũ.
Năm 1975, ông theo đơn vị tiến vào Sài Gòn và vỡ òa trong niềm vui ngày
đất nước thống nhất. Sau đó, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội đến năm
1982 thì xuất ngũ, trở về đời thường.
Với những cống hiến thầm lặng nhưng to lớn, ông được trao tặng Huân
chương Kháng chiến hạng Nhì. Cuộc đời ông là hình ảnh tiêu biểu của người
lính hậu cần – lặng lẽ nhưng kiên cường, góp phần quan trọng làm nên thắng
lợi vĩ đại của dân tộc.



