Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH HẬU CẦN TRÊN QUÊ HƯƠNG THANH HÓA – HÀNH TRÌNH CỦA CỰU CHIẾN BINH LÊ DUY VINH

Trong chiến tranh, phía sau mỗi người lính nơi tuyến đầu luôn có những con người âm thầm bảo đảm từng bữa ăn, từng chuyến hàng, từng nhu yếu phẩm và những điều kiện cần thiết để đơn vị có thể hoàn thành nhiệm vụ. Họ là những người lính hậu cần. Cựu chiến binh Lê Duy Vinh, người con của Tổ dân phố Đài Trúc, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, là một trong những người lính như thế. Sinh năm 1955, ông nhập ngũ năm 1973, tham gia kháng chiến chống Mỹ và thực hiện nhiệm vụ tại chiến trường Thanh Hóa. Trong quân đội, ông đảm nhiệm công tác hậu cần. Đến năm 1984, sau hơn một thập niên phục vụ trong quân đội, ông hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương.

Thanh Hóa27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973 – từ Đài Trúc lên đường

Ông Lê Duy Vinh sinh năm 1955, quê tại TDP Đài Trúc, phường Sầm Sơn, Thanh Hóa.

Năm 1973, khi đất nước vẫn còn trong những năm tháng chiến tranh, ông lên đường nhập ngũ.

Tuổi trẻ của ông bắt đầu bằng màu xanh áo lính.

Rời quê hương, người thanh niên Đài Trúc bước vào một môi trường hoàn toàn khác.

Ở đó có kỷ luật quân đội.

Có những buổi huấn luyện.

Có những cuộc hành quân.

Và có những nhiệm vụ mà người lính phải đặt lợi ích của tập thể lên trên bản thân mình.


Người lính hậu cần

Ông Lê Duy Vinh được giao nhiệm vụ hậu cần.

Nếu người lính chiến đấu là người trực tiếp đối mặt với bom đạn, thì người lính hậu cần là lực lượng bảo đảm để những người ở tuyến trước có thể tiếp tục chiến đấu.

Một đơn vị muốn hoạt động cần có lương thực.

Cần quân trang.

Cần vật chất.

Cần phương tiện.

Cần những điều kiện tối thiểu để người lính có thể duy trì sức khỏe và hoàn thành nhiệm vụ.

Tất cả những công việc ấy đều cần đến hậu cần.


Những công việc phía sau chiến trường

Công việc hậu cần thường không xuất hiện nhiều trong những câu chuyện về chiến trường.

Nhưng đó lại là một phần không thể thiếu của chiến tranh.

Có những chuyến hàng phải được chuẩn bị.

Có những nhu yếu phẩm phải được vận chuyển.

Có những vật chất phải được phân phối đến đúng đơn vị, đúng thời điểm.

Và tất cả phải được thực hiện trong điều kiện chiến tranh.

Người lính hậu cần vì thế cũng phải chịu đựng gian khổ như những người lính khác.


Thanh Hóa – quê hương cũng là chiến trường

Một điểm đặc biệt trong hành trình của ông Lê Duy Vinh là chiến trường Thanh Hóa.

Đối với ông, đây vừa là quê hương, vừa là địa bàn thực hiện nhiệm vụ quân sự.

Thanh Hóa trong chiến tranh có vị trí quan trọng đối với tuyến giao thông và hậu cần của miền Bắc.

Nơi đây vừa phải bảo đảm đời sống, sản xuất, vừa phải duy trì các tuyến vận chuyển phục vụ chiến tranh.

Vì vậy, nhiệm vụ hậu cần tại Thanh Hóa có ý nghĩa rất quan trọng.


Những cung đường của người lính hậu cần

Người lính hậu cần thường gắn với những cung đường.

Có thể là những con đường quen thuộc của quê hương.

Cũng có thể là những tuyến đường xa xôi, khó khăn.

Trên mỗi cung đường là một nhiệm vụ.

Đưa vật chất đến nơi cần đến.

Bảo đảm cho đơn vị.

Rồi trở về.

Sau đó lại tiếp tục một chuyến đi khác.

Công việc ấy lặp đi lặp lại trong những năm tháng chiến tranh.

Không hào nhoáng.

Không ồn ào.

Nhưng vô cùng cần thiết.


Khi chiến trường cần, hậu cần phải có mặt

Một người lính ở tuyến trước có thể chỉ nhìn thấy kết quả cuối cùng:

một bữa cơm.

Một trang bị.

Một chuyến hàng.

Một vật dụng cần thiết.

Nhưng phía sau những thứ tưởng như bình thường ấy là cả một hệ thống con người.

Trong hệ thống đó có những người lính hậu cần như ông Lê Duy Vinh.

Họ phải tính toán.

Chuẩn bị.

Bảo quản.

Vận chuyển.

Phân phối.

Và bảo đảm mọi thứ đến đúng nơi, đúng lúc.


Những năm tháng cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ

Ông Lê Duy Vinh nhập ngũ năm 1973, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn cuối.

Chỉ hai năm sau, năm 1975, đất nước thống nhất.

Nhưng những nhiệm vụ quân đội vẫn còn rất nhiều.

Đối với ông, ngày đất nước thống nhất không đồng nghĩa với việc ngay lập tức rời quân ngũ.

Ông tiếp tục phục vụ cho đến năm 1984.


Từ chiến tranh đến những năm tháng xây dựng

Sau năm 1975, đất nước bước vào một giai đoạn mới.

Quân đội không chỉ thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc mà còn tham gia nhiều nhiệm vụ phục vụ công cuộc xây dựng đất nước.

Những người lính tiếp tục công tác.

Những công việc hậu cần vẫn cần được duy trì.

Những kỹ năng được rèn luyện trong chiến tranh tiếp tục được sử dụng trong cuộc sống quân ngũ.

Ông Lê Duy Vinh cũng tiếp tục gắn bó với quân đội trong gần một thập niên sau ngày thống nhất.


Hơn mười năm trong màu áo lính

Từ 1973 đến 1984, ông Lê Duy Vinh có khoảng 11 năm phục vụ trong quân đội.

Đó là một quãng thời gian dài của tuổi trẻ.

Khoảng thời gian ấy gắn với hai dấu mốc lớn:

Chiến tranh kết thúc năm 1975.

Và những năm tháng đầu tiên của đất nước sau thống nhất.

Trong suốt hành trình đó, nhiệm vụ hậu cần là công việc ông đảm nhiệm.


Người lính trở về

Năm 1984, ông Lê Duy Vinh xuất ngũ.

Sau hơn mười năm trong quân đội, ông trở về Đài Trúc, Sầm Sơn.

Từ một thanh niên rời quê năm 1973, ông trở về với một hành trang không thể nhìn thấy bằng mắt:

những năm tháng quân ngũ,

những ký ức về đồng đội,

những cung đường từng đi qua,

và những trải nghiệm của một thế hệ đã sống trong thời kỳ đất nước nhiều biến động.


Hậu cần – những đóng góp thầm lặng

Khi nhắc đến chiến tranh, người ta thường nhớ đến những trận đánh, những chiến dịch và những người lính trực tiếp chiến đấu.

Nhưng một chiến thắng không chỉ được tạo nên ở tuyến đầu.

Nó còn được tạo nên bởi những người phía sau.

Những người vận chuyển.

Những người chuẩn bị lương thực.

Những người bảo đảm vật chất.

Những người giữ cho cả hệ thống chiến đấu có thể vận hành.

Hậu cần chính là một trong những nền tảng ấy.

Và những người lính hậu cần như ông Lê Duy Vinh đã góp phần vào chiến thắng bằng chính công việc âm thầm của mình.


Từ Đài Trúc đến những năm tháng không thể quên

Hành trình của cựu chiến binh Lê Duy Vinh có thể được ghi lại qua những dấu mốc:

1955 – sinh ra tại TDP Đài Trúc, phường Sầm Sơn, Thanh Hóa.

1973 – nhập ngũ.

1973–1975 – tham gia kháng chiến chống Mỹ tại chiến trường Thanh Hóa.

1975 – đất nước thống nhất.

1975–1984 – tiếp tục phục vụ trong quân đội.

1984 – xuất ngũ, trở về quê hương.

Hơn mười năm ấy, ông không phải là người trực tiếp đứng ở tuyến đầu cầm súng.

Ông là người lính hậu cần – người góp phần bảo đảm để những người đang chiến đấu có thể hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Một người lính có thể đứng ở tuyến đầu, nhưng phía sau họ luôn có cả một hậu phương đang âm thầm nâng bước.

Cựu chiến binh Lê Duy Vinh chính là một phần của hậu phương ấy.

Từ Đài Trúc, Sầm Sơn, ông lên đường năm 1973 và dành hơn mười năm tuổi trẻ cho quân đội.

Chiến tranh đã đi qua.

Những cung đường năm xưa có thể đã thay đổi.

Nhưng ký ức về những năm tháng phục vụ Tổ quốc vẫn còn đó.

Bởi lịch sử không chỉ được viết bằng những trận đánh lớn, mà còn được viết bởi hàng nghìn, hàng vạn con người âm thầm làm công việc của mình – để phía trước luôn có người tiến lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn