Người lính hậu cần trong kháng chiến chống Mỹ
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bên cạnh những người lính trực tiếp cầm súng chiến đấu, còn có những người lính hậu cần âm thầm góp sức cho chiến thắng. Ông Trần Đức Hiệp thôn An Dương, xã Hùng An là một trong số đó.
Năm 1967, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông Trần Đức Hiệp nhập ngũ và được phân công vào đơn vị hậu cần trên tuyến Đường Trường Sơn. Nhiệm vụ của ông là vận chuyển lương thực, thuốc men và đạn dược từ hậu phương đến các đơn vị đang chiến đấu ở tiền tuyến.
Công việc tưởng chừng không trực tiếp đối mặt với chiến trận, nhưng thực tế vô cùng gian khổ và nguy hiểm. Ban ngày, máy bay địch thường xuyên trinh sát và ném bom xuống các tuyến đường vận chuyển. Vì vậy, đoàn vận tải chỉ có thể hành quân vào ban đêm.
Những chuyến đi kéo dài hàng chục cây số qua rừng sâu, núi cao. Mỗi người lính phải mang trên vai từ 30 đến 40 kilôgam hàng hóa. Có những ngày mưa rừng xối xả, đường trơn trượt, nhiều người ngã xuống rồi lại đứng lên tiếp tục bước đi.
Một đêm, khi đang vận chuyển đạn dược đến một đơn vị phía trước, đoàn của ông Tùng bất ngờ gặp bom đánh phá. Đường bị cày nát, nhiều thùng hàng văng xuống vực. Nếu số đạn đó không được chuyển đến kịp thời, đơn vị chiến đấu phía trước sẽ gặp khó khăn.
Không quản hiểm nguy, ông Trần Đức Hiệp cùng đồng đội quay trở lại hiện trường. Dưới ánh đèn pin được che kín, họ lần lượt thu gom từng thùng đạn, gùi trên lưng và vượt qua quãng đường còn lại. Đến sáng, toàn bộ số hàng đã được bàn giao đầy đủ cho đơn vị nhận.
Người chỉ huy xúc động nói:
"Các đồng chí không trực tiếp nổ súng, nhưng mỗi bao gạo, mỗi thùng đạn các đồng chí đưa đến đều góp phần làm nên chiến thắng."
Câu nói ấy theo ông Trần Đức Hiệp suốt cuộc đời.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương, tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác xã hội. Mỗi khi kể cho con cháu nghe về thời chiến, ông luôn nhấn mạnh rằng chiến thắng không chỉ thuộc về những người ở tuyến đầu, mà còn là công sức của biết bao con người thầm lặng nơi hậu phương và trên các tuyến hậu cần.
Ông thường nói:
"Người lính hậu cần không đứng ở nơi dễ nhìn thấy nhất, nhưng luôn cố gắng để đồng đội phía trước có đủ sức chiến đấu và chiến thắng."



