NGƯỜI LÍNH HỎA LỰC HUỲNH VĂN CHÂU
Trong ký ức của những người lính tình nguyện Việt Nam từng tham gia nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia, hỏa lực cối luôn là "điểm tựa" tinh thần quan trọng trong mỗi trận đánh. Giữa khói lửa của những năm tháng đối đầu với tàn quân Pol Pot khốc liệt, ông Huỳnh Văn Châu – người con ưu tú của vùng đất Tiền Giang – đã ghi dấu ấn sâu đậm trong vai trò chỉ huy khẩu đội cối 62 ly thuộc Đại đội 13. Cuộc đời binh nghiệp của ông không chỉ là những con số về cự ly hay tọa độ mục tiêu, mà là cả một hành trình
Trong ký ức của những người lính tình nguyện Việt Nam từng tham gia nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia, hỏa lực cối luôn là "điểm tựa" tinh thần quan trọng trong mỗi trận đánh. Giữa khói lửa của những năm tháng đối đầu với tàn quân Pol Pot khốc liệt, ông Huỳnh Văn Châu – người con ưu tú của vùng đất Tiền Giang – đã ghi dấu ấn sâu đậm trong vai trò chỉ huy khẩu đội cối 62 ly thuộc Đại đội 13. Cuộc đời binh nghiệp của ông không chỉ là những con số về cự ly hay tọa độ mục tiêu, mà là cả một hành trình quả cảm, đầy hy sinh vì nền hòa bình của hai dân tộc.
Đảm nhiệm vị trí khẩu đội trưởng khẩu cối 62 ly, ông Huỳnh Văn Châu cùng các đồng đội tại Đại đội 13 luôn phải hoạt động trong điều kiện cực kỳ khắc nghiệt. Trên chiến trường Campuchia với địa hình rừng khộp, núi đá hiểm trở và những cơn mưa rừng xối xả, khẩu cối 62 ly chính là vũ khí chủ lực để chế áp các ổ phục kích của địch, chi viện kịp thời cho bộ binh xung phong. Người khẩu đội trưởng ấy đã trải qua biết bao trận đánh, từ những cuộc hành quân thần tốc băng rừng cho đến những đêm trắng canh gác giữa vùng biên thùy xa xôi. Trong tay ông, mỗi quả đạn rời nòng không chỉ mang theo sức mạnh tiêu diệt kẻ thù mà còn mang theo trọng trách bảo vệ sự sống cho đồng đội phía trước. Sự chính xác, quyết đoán và bình tĩnh của ông Châu dưới làn mưa đạn đã giúp khẩu đội hoàn thành xuất sắc nhiều nhiệm vụ quan trọng, góp phần đập tan những âm mưu chống phá của địch.
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quốc tế cao cả, ông Huỳnh Văn Châu rời tay súng để trở về với cuộc sống đời thường tại quê hương. Khép lại những ngày tháng "ăn tuyết nằm sương" trên đất bạn, ông mang theo bản lĩnh của người lính hỏa lực vào công cuộc mưu sinh và xây dựng quê hương. Không còn tiếng nổ của đạn cối, giờ đây chỉ còn tiếng máy cày, tiếng cuốc đất và sự cần mẫn trên những cánh đồng. Dù đối mặt với không ít khó khăn trong buổi đầu tái hòa nhập, nhưng với phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" đã được tôi luyện qua lửa đạn, ông Châu không bao giờ chùn bước. Ông tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh, luôn là người đi đầu trong các phong trào nghĩa tình đồng đội, giúp đỡ những cựu binh có hoàn cảnh khó khăn hơn mình.
Hình ảnh cựu chiến binh Huỳnh Văn Châu hôm nay là biểu tượng của một thế hệ vàng đã hy sinh tuổi thanh xuân cho nghĩa vụ quốc tế cao đẹp. Những đóng góp thầm lặng của ông tại Đại đội 13 năm xưa và tấm lòng sắt son với đồng đội ngày nay đã tô thắm thêm truyền thống vẻ vang của quân và dân tỉnh Tiền Giang. Câu chuyện về người khẩu đội trưởng cối 62 ly không chỉ là niềm tự hào riêng của gia đình ông, mà còn là bài học quý báu về lòng yêu nước, tinh thần quốc tế vô sản trong sáng cho các thế hệ mai sau noi theo.



