Người lính Hoàng Văn Ðịch – Người cha gửi lại nỗi nhớ cho quê hương
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những câu chuyện về các anh hùng, liệt sĩ vẫn luôn sống mãi trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Ðó là những con người đã không tiếc tuổi xuân, sẵn sàng hy sinh hạnh phúc riêng để bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong số những người con ưu tú ấy, câu chuyện về liệt sĩ Hoàng Văn Ðịch, quê ở xã Năng Khả, huyện Na Hang, tỉnh Tuyên Quang, đã khiến em vô cùng xúc động và khâm phục.
Liệt sĩ Hoàng Văn Ðịch sinh năm 1934 trong một gia đình nhiều thế hệ vốn chỉ sinh con trai. Chính vì vậy, niềm hạnh phúc lớn nhất của ông là khi người con gái đầu lòng chào đời. Ông đã đặt tên con là Hoàng Thị Nhớ. Chỉ một cái tên giản dị nhưng chứa đựng biết bao tình yêu thương và nỗi niềm của người cha trước ngày phải rời xa gia đình để lên đường làm nhiệm vụ. Có lẽ ông mong con sẽ luôn nhớ đến cha, và ông cũng sẽ mãi nhớ về gia đình thân yêu trong những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường.
Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt, ông Hoàng Văn Ðịch tiếp tục nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tái nhập ngũ để vào chiến trường miền Nam. Khi ấy, con gái lớn của ông mới hai tuổi, còn người con gái thứ hai vẫn đang nằm trong bụng mẹ. Ðó là thời điểm mà bất cứ người cha nào cũng muốn ở bên gia đình, chăm sóc vợ con. Thế nhưng, trước vận mệnh của đất nước, ông đã gác lại hạnh phúc riêng để lên đường chiến đấu. Quyết định ấy thể hiện tinh thần yêu nước và trách nhiệm lớn lao của thế hệ cha anh.
Ở chiến trường miền Nam, ông cùng đồng đội chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian khổ và khốc liệt. Trong một trận đánh ác liệt, người chiến sĩ Hoàng Văn Ðịch đã anh dũng hy sinh. Ðiều khiến nhiều người nghẹn ngào là khi ngã xuống, trong túi áo của ông vẫn còn cất giữ lá thư của gia đình cùng bộ hồ sơ cá nhân. Những kỷ vật ấy đã thấm đẫm máu của người lính. Sau trận đánh, chúng được phía bên kia chiến tuyến thu giữ và sau này được lưu giữ tại Trung tâm Di sản Việt Nam thuộc Ðại học Công nghệ Texas, Hoa Kỳ.
Suốt gần sáu mươi năm, người lính năm xưa vẫn nằm lại nơi chiến trường, còn gia đình ở quê hương Tuyên Quang vẫn luôn mong ngóng tin tức. Hai người con gái lớn lên mà chưa một lần được gặp cha. Ðối với họ, hình ảnh người cha chỉ hiện lên qua những câu chuyện kể của người thân và những ký ức ít ỏi còn sót lại. Nỗi nhớ ấy kéo dài qua biết
bao năm tháng, đúng như cái tên “Nhớ” mà ông đã đặt cho người con gái đầu lòng.
Ðiều kỳ diệu đã đến vào dịp kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ. Trong chương trình cầu truyền hình “Sao sáng dẫn đường”, bản phục dựng chính xác từ bộ hồ sơ gốc của liệt sĩ Hoàng Văn Ðịch được lưu giữ tại Hoa Kỳ đã được trao tận tay con gái ông là chị Hoàng Thị Nhớ. Khoảnh khắc ấy khiến không chỉ gia đình mà hàng triệu khán giả theo dõi chương trình đều nghẹn ngào xúc động. Dù hài cốt của ông vẫn chưa thể trở về với quê hương, nhưng những trang giấy nhuốm màu thời gian và máu của người lính đã trở thành cầu nối thiêng liêng giữa quá khứ và hiện tại, giúp gia đình cảm nhận như người cha thân yêu đã trở về sau bao năm xa cách.
Câu chuyện của liệt sĩ Hoàng Văn Ðịch không chỉ là câu chuyện của một gia đình mà còn là hình ảnh tiêu biểu của hàng triệu người lính Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Họ đã chấp nhận hy sinh tuổi trẻ, hạnh phúc và cả cuộc sống của mình để đổi lấy nền hòa bình, độc lập mà chúng ta đang được hưởng hôm nay. Chính sự hy sinh ấy đã làm nên những trang sử hào hùng của dân tộc.
Là học sinh của quê hương Tuyên Quang, em cảm thấy vô cùng tự hào khi biết trên mảnh đất mình đang sống có những người anh hùng như liệt sĩ Hoàng Văn Ðịch. Câu chuyện của ông giúp em hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và biết bao sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết trân trọng cuộc sống hôm nay, biết ơn những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.
Em tự nhủ sẽ luôn cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội; tích cực tham gia các hoạt động “Ðền ơn đáp nghĩa”, chăm sóc các công trình tưởng niệm liệt sĩ và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Ðó cũng là cách thiết thực nhất để bày tỏ lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.
Câu chuyện về liệt sĩ Hoàng Văn Ðịch sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau. Dù thời gian có trôi qua, sự hy sinh cao cả của ông và các anh hùng liệt sĩ vẫn luôn được Tổ quốc và nhân dân Việt Nam đời đời


