Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH HỌC CÁCH SỐNG CHẬM

Sau những năm tháng sống gấp trong chiến tranh, người lính học lại cách sống chậm giữa hòa bình.

Hưng Yên06/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, mọi thứ đều phải nhanh. Hành quân nhanh. Quyết định nhanh. Phản xạ nhanh. Chậm một giây có thể trả giá bằng sinh mạng. Nhịp sống ấy theo Phạm Duy Đô suốt nhiều năm, đến khi hòa bình lập lại.

Trở về đời thường, ông nhận ra: sống chậm không dễ.

Sống chậm là dám dừng lại, dám lắng nghe, dám đối diện với những khoảng trống trong lòng. Với người từng quen sống giữa bom đạn, sự yên tĩnh đôi khi lại là một thử thách khác.

Phạm Duy Đô bắt đầu từ những điều nhỏ: buổi sáng dậy sớm quét sân, uống chén trà nóng, ngồi nhìn mặt trời lên. Ông học cách lắng nghe tiếng gió, tiếng mưa, tiếng thời gian trôi qua không vội vã.

Sống chậm giúp ông nhớ lại những điều tưởng đã quên. Nhớ những người đồng đội đã dạy ông thế nào là chia sẻ, thế nào là nhường nhau từng ngụm nước, mẩu lương khô. Nhớ rằng trong chiến tranh, người ta sống nhanh để tồn tại, còn trong hòa bình, sống chậm để hiểu mình đang tồn tại vì điều gì.

Ông không chạy theo những bon chen đời thường. Không so đo hơn thiệt. Với ông, được sống thêm một ngày yên bình đã là ân huệ lớn.

Người lính học cách sống chậm không phải vì mệt mỏi, mà vì đã hiểu sâu sắc giá trị của từng khoảnh khắc. Bởi ông biết: có những người đã không kịp sống chậm, không kịp trở về, không kịp già đi.

Sống chậm – với Phạm Duy Đô – chính là cách ông giữ gìn hòa bình bằng chính đời sống của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn