Bài viết

NGƯỜI LÍNH HỌC CÁCH TIẾT KIỆM TỪ NHỮNG ĐIỀU NHỎ NHẤT

NGƯỜI LÍNH HỌC CÁCH TIẾT KIỆM TỪ NHỮNG ĐIỀU NHỎ NHẤT

Thanh Hóa16/09/2026nguyễn thị bình (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH HỌC CÁCH TIẾT KIỆM TỪ NHỮNG ĐIỀU NHỎ NHẤT

Nhân vật: Cựu chiến binh Nguyễn Thọ Phán

Một trong những câu chuyện khiến chúng tôi suy nghĩ nhiều sau cuộc trò chuyện với bác Nguyễn Thọ Phán là câu chuyện về sự tiết kiệm. Với thế hệ trẻ hôm nay, tiết kiệm đôi khi chỉ được hiểu là không tiêu tiền hoang phí. Nhưng với người lính năm xưa, tiết kiệm còn là biết quý trọng từng hạt gạo, từng giọt nước, từng vật dụng nhỏ bởi họ từng sống trong những điều kiện thiếu thốn. Bác kể: “Ngày trước cái gì cũng phải tiết kiệm. Có những thứ rất nhỏ nhưng thiếu nó thì lại khó. Vì thế dùng cái gì cũng phải giữ gìn.” Bác nhớ những ngày sinh hoạt trong điều kiện không đầy đủ. Người lính phải biết sử dụng những gì mình có một cách hợp lý. “Không phải lúc nào muốn là có. Có thì phải giữ, phải dùng cho đúng.” Câu nói đơn giản nhưng đối với chúng tôi lại là một bài học về cách sống. Ngày nay, nhiều sản phẩm có thể mua dễ dàng. Đồ dùng hỏng có thể thay mới. Thực phẩm có thể mua bất cứ lúc nào. Chính sự thuận tiện ấy đôi khi khiến con người quên mất giá trị của những thứ mình đang có. Bác Phán kể rằng trong những năm tháng khó khăn, việc giữ gìn một bộ quần áo, một đôi dép hay một vật dụng cá nhân cũng là trách nhiệm. “Đồ của tập thể thì càng phải giữ. Mình làm hỏng là người khác không có dùng.” Chúng tôi nhận ra rằng tiết kiệm trong suy nghĩ của người lính gắn liền với trách nhiệm. Không phải tiết kiệm vì thiếu thốn đơn thuần, mà bởi họ hiểu tài sản chung thuộc về tất cả mọi người. Từ câu chuyện ấy, chúng tôi liên tưởng đến các hoạt động Đoàn. Một chương trình thanh niên thành công không chỉ cần nhiệt huyết mà còn cần biết sử dụng hợp lý thời gian, vật chất và nguồn lực. Tiết kiệm điện, nước, văn phòng phẩm, giữ gìn tài sản chung, không lãng phí thực phẩm – những việc nhỏ ấy đều thể hiện ý thức của một người trẻ có trách nhiệm. Bác nói: “Ngày trước khó khăn nên chúng tôi quý từng thứ. Bây giờ điều kiện tốt hơn thì càng phải biết quý.” Câu nói khiến chúng tôi hiểu rằng sự phát triển không đồng nghĩa với việc tiêu dùng vô hạn. Người trẻ cần học cách sử dụng những gì mình có một cách thông minh và có trách nhiệm. Bác kể rằng những năm tháng quân ngũ cũng dạy bác cách sửa chữa, tận dụng và khắc phục. “Có thứ hỏng chưa chắc đã bỏ. Nếu sửa được thì sửa, dùng được thì cố dùng.” Đó là tư duy rất đáng quý trong cuộc sống hiện đại, khi vấn đề lãng phí và rác thải ngày càng được quan tâm. Đoàn viên thanh niên có thể học từ bác tinh thần ấy bằng những việc thiết thực: hạn chế sử dụng đồ dùng một lần, tái sử dụng vật liệu, giữ gìn môi trường và sử dụng tài nguyên tiết kiệm. Qua một câu chuyện tưởng như rất đời thường, bác Nguyễn Thọ Phán đã giúp chúng tôi hiểu rằng phẩm chất của người lính không chỉ thể hiện trong những hoàn cảnh lớn lao. Nó còn nằm trong cách họ giữ gìn một vật dụng, quý trọng một hạt gạo và biết nghĩ đến người khác trước khi sử dụng phần của mình. Những điều ấy dù đã trải qua nhiều năm vẫn còn nguyên giá trị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH HỌC CÁCH TIẾT KIỆM TỪ NHỮNG ĐIỀU NHỎ NHẤT | Câu chuyện thời hoa lửa