Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH KỂ CHUYỆN CHO CHÁU CON

Những câu chuyện được kể trong gia đình, bằng giọng ông bà, đôi khi có sức nặng và sức sống hơn bất kỳ bài giảng nào.

Hưng Yên18/01/2026Bùi Thẩm Quyên (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không phải ở hội trường lớn, không phải trước micro hay ánh đèn, mà ở gian nhà nhỏ, giữa những buổi chiều yên tĩnh, ông Đặng Văn Duy kể chuyện cho cháu con nghe.

Ông không gọi đó là “kể chuyện lịch sử”. Với ông, đó chỉ là kể lại một phần cuộc đời mình. Nhưng chính sự giản dị ấy khiến câu chuyện chạm sâu hơn vào lòng người nghe.

Ông kể về những ngày hành quân dài bất tận, về đôi vai rớm máu vì dây pháo, về những đêm mưa lạnh đến tê người. Nhưng ông cũng kể về tình đồng đội, về cách người lính chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm.

Cháu con ông sinh ra trong hòa bình. Chúng không hiểu hết những gì ông kể, nhưng chúng cảm nhận được sự nghiêm túc trong giọng nói, sự lặng đi trong ánh mắt mỗi khi ông nhắc đến đồng đội đã ngã xuống.

Ông không bắt các cháu phải nhớ từng chi tiết. Ông chỉ mong các cháu hiểu rằng cuộc sống hôm nay không phải là điều hiển nhiên. Nó là kết quả của rất nhiều hy sinh mà thế hệ đi trước đã gánh chịu.

Người lính già kể chuyện không để cháu con tự hào về quá khứ của ông. Ông kể để các cháu sống tử tế hơn với hiện tại, biết trân trọng hòa bình và biết đặt lợi ích chung lên trên cái tôi cá nhân.

Với ông, đó là cách giáo dục lặng lẽ nhưng bền bỉ nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH KỂ CHUYỆN CHO CHÁU CON | Câu chuyện thời hoa lửa