Cựu chiến binh

Người lính kể về đồng đội hy sinh - CD Phú Quý

Hà Tĩnh11/04/2026Trần Thị Trà My (Phú Quý)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng “thời hoa lửa” là ký ức không thể nào quên với những người đã đi qua chiến tranh. Với Bác Nguyễn Thị Nhâm, điều khiến bác day dứt nhất không phải là bom đạn, mà là câu chuyện “người lính kể về đồng đội hy sinh”.

Ngày ấy, bác Nhâm là một nữ y tá quân y, làm nhiệm vụ chăm sóc thương binh tại một trạm cứu thương dã chiến. Công việc của bác diễn ra liên tục, không kể ngày đêm. Mỗi lần có trận đánh, thương binh lại được đưa về trong tình trạng khác nhau, có người còn tỉnh táo, có người đã kiệt sức.

Một buổi tối, sau một trận chiến ác liệt, một người lính trẻ được cáng vào. Anh bị thương nặng, nhưng vẫn còn tỉnh. Trong ánh đèn dầu yếu ớt, bác Nhâm cùng đồng đội nhanh chóng sơ cứu cho anh.

Người lính ấy không kêu đau, chỉ nắm chặt tay bác, giọng yếu nhưng rõ:
“Chị ơi… cho em nói một chút…”

Bác Nhâm gật đầu, cúi xuống gần hơn để nghe.

Anh bắt đầu kể, từng câu đứt quãng:
“Trong trận vừa rồi… tụi em tiến lên cùng nhau… có thằng bạn thân tên Bình… nó luôn đi trước… che cho tụi em…”

Giọng anh chùng xuống. Bác Nhâm cảm nhận được bàn tay anh siết chặt hơn.

“Nó trúng đạn… nhưng vẫn không lùi… vẫn bảo tụi em tiến lên… đến lúc… nó ngã xuống… mà vẫn còn cười…”

Nói đến đó, mắt anh ngân nước. Không phải vì đau, mà vì ký ức.

Bác Nhâm lặng im, vừa chăm sóc vết thương, vừa lắng nghe. Trong khoảnh khắc ấy, giữa mùi thuốc và khói súng còn vương lại, câu chuyện về người đồng đội đã trở thành điều quan trọng nhất.

Người lính khẽ nói tiếp:
“Nếu em… không qua khỏi… chị có thể… nhớ giùm em… nhớ về nó… nó dũng cảm lắm…”

Bác Nhâm nắm chặt tay anh, nhẹ nhàng đáp:
“Chị sẽ nhớ. Và mọi người cũng sẽ nhớ.”

Người lính khẽ gật đầu. Một lúc sau, anh thiếp đi.

May mắn, sau nhiều ngày chăm sóc, anh đã qua cơn nguy kịch. Nhưng câu chuyện về người đồng đội tên Bình thì vẫn còn đó, in sâu trong tâm trí bác Nhâm.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, bác Nhâm vẫn nhớ rõ từng lời kể đêm ấy. Bác nói, có những người đã ra đi, nhưng họ không biến mất – họ sống lại trong ký ức của đồng đội, trong những câu chuyện được kể lại.

“Người lính kể về đồng đội hy sinh” không chỉ là một câu chuyện, mà là cách mà những người ở lại giữ gìn hình ảnh của những người đã ngã xuống.

Và chính những lời kể giản dị, chân thành ấy đã làm cho “thời hoa lửa” không chỉ là khói lửa chiến tranh, mà còn là nơi sáng lên tình đồng đội, lòng dũng cảm và sự hy sinh cao cả – những điều sẽ mãi không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn