Khác

Người lính kéo pháo ở Điện Biên Phủ: “Những đêm kéo pháo giữa núi rừng Tây Bắc”

Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh từng tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, những ngày kéo pháo qua núi rừng Tây Bắc là quãng thời gian gian khổ nhưng đầy tự hào. Với ông Nguyễn Văn Lâm, 92 tuổi, cựu chiến binh từng phục vụ trong lực lượng pháo binh của Quân đội nhân dân Việt Nam, ký ức về những đêm kéo pháo vẫn hiện rõ như mới hôm qua.

Hải Phòng15/03/2026Đoàn xã Thái Tân (Đoàn xã Thái Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đối với ông, đó là những ngày mà từng mét đường, từng khẩu pháo được đưa lên trận địa đều đổi bằng mồ hôi và sức lực của hàng trăm người lính trẻ.

Hành quân lên chiến trường Tây Bắc

Năm 1953, khi mới ngoài hai mươi tuổi, ông Lâm tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện cơ bản, ông được biên chế vào một đơn vị pháo binh.

Theo ông Lâm, khi đó chiến dịch Điện Biên Phủ đang được chuẩn bị. Đơn vị của ông nhận lệnh hành quân lên Tây Bắc.

“Chúng tôi đi bộ nhiều ngày qua rừng núi,” ông nhớ lại.

Những con đường mòn quanh co dẫn qua các dãy núi cao và rừng rậm. Các chiến sĩ vừa hành quân vừa mang theo vũ khí, đạn dược và lương thực.

Địa hình Tây Bắc hiểm trở khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn.

“Có những đoạn dốc cao, phải bám vào cây rừng để leo lên,” ông kể.

Dù gian khổ, tinh thần của các chiến sĩ vẫn rất cao. Ai cũng hiểu rằng chiến dịch sắp tới có ý nghĩa rất quan trọng.

Nhiệm vụ kéo pháo vào trận địa

Khi đến khu vực chiến trường Điện Biên Phủ, đơn vị của ông Lâm nhận nhiệm vụ đưa các khẩu pháo lớn vào các trận địa trên sườn núi.

Đây là một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn.

Những khẩu pháo nặng hàng tấn không thể di chuyển bằng xe cơ giới vì địa hình rừng núi hiểm trở.

Vì vậy, hàng trăm chiến sĩ phải dùng sức người để kéo pháo.

“Chúng tôi dùng dây thừng buộc vào pháo rồi cùng nhau kéo,” ông Lâm kể.

Công việc kéo pháo thường diễn ra vào ban đêm để tránh sự phát hiện của máy bay trinh sát của đối phương.

Trong bóng tối của núi rừng, những người lính lặng lẽ kéo pháo từng mét một.

“Có đoạn dốc rất cao, phải hàng trăm người cùng kéo,” ông nhớ lại.

Mỗi khi kéo pháo lên dốc, các chiến sĩ phải phối hợp rất chặt chẽ.

Một số người kéo phía trước, một số người giữ dây phía sau để tránh pháo trượt xuống.

Những đêm gian khổ giữa rừng Trường Sơn

Theo ông Lâm, những đêm kéo pháo là những đêm không thể quên.

Mưa rừng khiến con đường trở nên trơn trượt. Có những đoạn đường đất mềm, bánh pháo lún sâu xuống bùn.

“Có lúc chúng tôi phải dùng gỗ lót dưới bánh pháo để kéo lên,” ông kể.

Nhiều chiến sĩ bị trầy xước tay chân vì dây thừng và đá sắc.

Tuy vậy, không ai bỏ cuộc.

“Mỗi mét pháo tiến lên là một bước đến chiến thắng,” ông nói.

Có những lúc pháo suýt trượt xuống vực.

Khi đó, các chiến sĩ phải lao vào giữ dây để ngăn pháo rơi.

“Chỉ cần sơ suất một chút là rất nguy hiểm,” ông nhớ lại.

Sau nhiều ngày đêm vất vả, những khẩu pháo cuối cùng cũng được đưa lên các trận địa trên sườn núi.

Đối với những người lính pháo binh, đó là một thành công lớn.

“Chúng tôi rất vui khi thấy pháo đã vào trận địa,” ông nói.

Khi chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu

Ngày 13/3/1954, chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức bắt đầu.

Từ các trận địa trên núi, pháo binh của quân ta đồng loạt khai hỏa vào các cứ điểm của quân Pháp.

Theo ông Lâm, đó là khoảnh khắc mà các chiến sĩ pháo binh chờ đợi từ lâu.

“Khi khẩu pháo đầu tiên bắn đi, ai cũng rất xúc động,” ông nhớ lại.

Trong suốt gần hai tháng chiến đấu, pháo binh đóng vai trò rất quan trọng trong việc hỗ trợ bộ binh tấn công các cứ điểm.

Các khẩu pháo liên tục bắn vào các vị trí của đối phương.

Tuy nhiên, chiến trường cũng rất khốc liệt.

Quân Pháp thường xuyên phản pháo vào các trận địa pháo của ta.

“Có những lúc pháo địch bắn liên tục vào khu vực trận địa,” ông kể.

Trong điều kiện đó, các chiến sĩ pháo binh phải vừa chiến đấu vừa bảo vệ pháo.

Nhiều đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh trong chiến dịch.

Nhắc đến họ, ông Lâm không khỏi xúc động.

“Họ đã nằm lại nơi chiến trường để đất nước được độc lập,” ông nói.

Ngày chiến thắng

Sau nhiều tuần chiến đấu ác liệt, ngày 7/5/1954 quân ta tổng tiến công vào trung tâm tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.

Đến chiều cùng ngày, lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tướng De Castries.

Tin chiến thắng lan nhanh khắp chiến trường.

“Chúng tôi ôm nhau vì vui mừng,” ông nhớ lại.

Đối với những người lính trẻ khi đó, chiến thắng Điện Biên Phủ là khoảnh khắc không thể quên.

Ký ức của một người lính sau nhiều năm

Sau chiến tranh, ông Lâm trở về quê hương và tiếp tục cuộc sống bình thường.

Nhưng ký ức về những ngày kéo pháo ở Điện Biên Phủ vẫn luôn ở trong tâm trí ông.

“Mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy như mới hôm qua,” ông nói.

Giờ đây, khi tuổi đã ngoài chín mươi, ông thường kể lại câu chuyện ấy cho con cháu nghe.

“Để các thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có,” ông chia sẻ.

Đối với ông Lâm, chiến dịch Điện Biên Phủ không chỉ là một chiến thắng quân sự mà còn là biểu tượng của ý chí và sức mạnh của dân tộc Việt Nam.

“Chúng tôi khi ấy chỉ là những người lính trẻ,” ông nói chậm rãi.

“Nhưng ai cũng hiểu rằng mình đang góp phần làm nên lịch sử.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn