Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH KÉO PHÁO VÀO TRẬN ĐỊA

Câu chuyện về người lính pháo binh tham gia kéo pháo vượt núi rừng hiểm trở vào trận địa Điện Biên Phủ – một trong những nhiệm vụ gian khổ nhất của chiến dịch.

Hưng Yên17/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử chiến tranh Việt Nam, hình ảnh kéo pháo vào trận địa Điện Biên Phủ đã trở thành biểu tượng của ý chí con người vượt qua giới hạn tưởng như không thể. Với ông Nguyễn Văn Khang, đó không phải biểu tượng, mà là những ngày tháng rã rời cơ bắp và căng thẳng đến nghẹt thở.

Ông Khang được biên chế vào đơn vị pháo binh từ sớm. Khi nhận nhiệm vụ kéo pháo vào trận địa, ông mới hiểu thế nào là gian khổ tột cùng. Pháo nặng hàng tấn, đường đi là dốc núi trơn trượt, nhiều đoạn chỉ vừa đủ một bánh pháo lăn. Dụng cụ hỗ trợ thô sơ: dây thừng, đòn gỗ, tời tay. Mọi thứ trông cậy vào sức người.

Mỗi lần kéo pháo là một cuộc vật lộn. Hàng chục chiến sĩ bám vào dây, người chèn bánh, người giữ hướng. Mồ hôi đổ như tắm, áo quần ướt sũng. Trời mưa, đất nhão, pháo trượt xuống, cả đội phải ghìm bằng thân người. Có lúc tưởng như không giữ nổi, chỉ cần buông tay là pháo lao xuống vực.

Nguy hiểm nhất là ban đêm. Không được bật đèn, chỉ có ánh trăng mờ. Mọi mệnh lệnh truyền bằng tiếng thì thầm. Ông Khang nhớ có đêm, một đồng đội trượt chân, suýt bị bánh pháo cán. Cả tổ kịp thời kéo lại. Sau phút thở dốc, họ lại tiếp tục. “Không kéo được pháo thì không đánh được địch,” ông nói.

Có giai đoạn, theo chủ trương thay đổi cách đánh, đơn vị phải kéo pháo ra rồi lại kéo pháo vào. Nhiều người kiệt sức, tay rớm máu, vai sưng tấy. Nhưng không ai bỏ cuộc. Trong những lúc nghỉ ngắn, ông Khang và đồng đội tựa lưng vào bánh pháo, ăn vội nắm cơm, rồi lại đứng lên.

Khi pháo vào được trận địa, được ngụy trang kín đáo, ông Khang nhìn khẩu pháo mà thấy như một sinh mệnh. Mỗi phát bắn sau đó là kết tinh của biết bao mồ hôi, máu và ý chí. Ngày chiến thắng, ông đứng bên pháo, lòng nhẹ bẫng. Tất cả gian khổ đã được đền đáp.

Sau chiến tranh, ông Khang trở về quê, mang theo những vết sẹo và ký ức không phai. Với ông, kéo pháo vào trận địa không chỉ là nhiệm vụ quân sự, mà là bài học suốt đời về sức mạnh con người khi biết đồng lòng vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn