NGƯỜI LÍNH KHÔNG BAO GIỜ LÙI BƯỚC
Sau nhiều tháng trời, hai bên trao trả tù binh. Trên chuyến xe trở về, ông và đồng đội vẫn còn nguyên mùi đất, mùi máu và những cơn sốt rừng dai dẳng. Nhưng khi bánh xe vừa dừng lại đất Việt Nam, mọi người nhảy xuống ôm đất mà khóc – khóc vì sống sót, vì được trở về với Tổ quốc. Về lại đơn vị, ông tiếp tục chiến đấu trong suốt thời kỳ chiến tranh biên giới 1979–1989. Trên người ông còn tới 8 mảnh đạn mà bác sĩ bảo “để trong người cho lành”, vì mổ ra không an toàn. Bộ áo, đôi dép cao su của ông s
Ông Hà Hồng Tuơi, người con của thôn Bản Tạo, sinh năm 1958. Mới 19 tuổi, chàng thanh niên dân tộc nơi núi rừng Tây Bắc đã khoác ba lô lên đường, nhập ngũ vào Trung đoàn 741, Sư đoàn 326 – Quân khu 2, huấn luyện tại Phong Thổ, tỉnh Lai Châu.
Ngày 17/12/1979, sau khi Pol Pot bị đẩy lùi, ông lại tiếp tục tham gia chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc – cuộc chiến khốc liệt nhưng ít được nhắc đến. Bình minh ngày 9/2 năm ấy, đơn vị ông bất ngờ đụng độ quân Trung Quốc. Lực lượng ta ít, quân địch đông và trang bị mạnh. Hai bên giằng co từng mét đất. Khi đơn vị buộc phải rút về tuyến chỉ huy, ông cùng đồng đội bị quân địch bao vây. Trong trận đánh đó, ông bị bắt.
Những ngày bị giam giữ, ông kể lại:
“Chúng nó bắt nhốt vào lán, mỗi ngày chỉ phát một bát lương khô bé bằng nắm tay. Tôi bị đánh nhiều lắm, có lúc tưởng không sống nổi để trở về…”
Sau nhiều tháng trời, hai bên trao trả tù binh. Trên chuyến xe trở về, ông và đồng đội vẫn còn nguyên mùi đất, mùi máu và những cơn sốt rừng dai dẳng. Nhưng khi bánh xe vừa dừng lại đất Việt Nam, mọi người nhảy xuống ôm đất mà khóc – khóc vì sống sót, vì được trở về với Tổ quốc. Về lại đơn vị, ông tiếp tục chiến đấu trong suốt thời kỳ chiến tranh biên giới 1979–1989. Trên người ông còn tới 8 mảnh đạn mà bác sĩ bảo “để trong người cho lành”, vì mổ ra không an toàn. Bộ áo, đôi dép cao su của ông sau đó được đưa vào Bảo tàng tỉnh Lai Châu – như một minh chứng sống cho những hy sinh thầm lặng.
Xuất ngũ trở về địa phương, ông tiếp tục cống hiến, giữ chức Phó Chủ tịch Hội đồng Nhân dân xã, rồi nghỉ hưu. Dù tóc đã bạc, ông vẫn được người dân nhắc đến như người lính kiên cường của núi rừng Tây Bắc – người đã đi qua bom đạn, đói rét, tra tấn… nhưng chưa từng lùi bước.



