Cựu chiến binh

Người Lính Không Bao Giờ Lùi Bước: Câu Chuyện Về Ông Nguyễn Văn Bảo

Ông Nguyễn Văn Bảo, năm nay 81 tuổi, là một trong những nhân chứng sống của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông tham gia lực lượng cách mạng từ năm 1961 và chiến đấu liên tục cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng 30/4/1975.

Vĩnh Long21/11/2025BCH LCĐ Khoa Khoa học và sức khỏe - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu, ông là du kích xã, tham gia lực lượng bảo vệ biên phòng. Tuy nhiên, tình hình chiến sự thay đổi nhanh chóng, yêu cầu nhiệm vụ mới khiến ông được điều lên Địa không quân Trà Ôn công tác 18 tháng, sau đó được chuyển về Tỉnh đội, rồi tiếp tục được giới thiệu lên Trung ương.

Tại đây, ông phục vụ trong Trung đoàn 306, rồi sau này được phân về Trung đoàn 318, trực tiếp xây dựng căn cứ, củng cố lực lượng, góp phần vào công cuộc giải phóng hai tỉnh Trà Vinh và Vĩnh Long. Trong giai đoạn 1960–1970, ông cùng đơn vị đã giải phóng nhiều đầu mối quân sự quan trọng, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà Đảng và Nhà nước giao phó. Nhờ tinh thần dũng cảm, ông được tín nhiệm giữ chức Trung đội trưởng của phân khu anh hùng hoạt động tại Trà Ôn, Tam Bình, Cầu Kè.

Ông kể lại, thời kỳ bình định vô cùng gian nan. Vũ khí thiếu thốn, lương thực cạn kiệt, lại bị địch bao vây. Nhiều lúc cả đơn vị phải ăn khoai mì thay cơm, hoặc nhờ đồng bào chia sẻ từng lon gạo, từng ngụm nước. Riêng tại vùng Dương Hải (Trà Vinh), có khi bị cắt đứt tiếp tế hoàn toàn. Ông và anh em phải lấy trái dừa đước, chẻ ra chia cho nhau, mỗi người chỉ húp một ít để cầm hơi. Một hộp kem đánh răng cũng chia cho cả trung đội, tiểu đội để duy trì sức khỏe. Chính trong những ngày gian khổ ấy, họ nắm tay nhau, động viên nhau bằng tinh thần “Quyết thắng – Quyết hoàn thành nhiệm vụ Đảng giao”.

Ông nhớ lại thời kỳ chính quyền Ngô Đình Diệm đầy bất công, khiến phong trào cách mạng buộc phải phát triển mạnh hơn. Khi Mỹ và chính quyền Sài Gòn đàn áp, ta từng bước xây dựng cơ sở, mở rộng phong trào quần chúng, tiến đến lật đổ chế độ Diệm và kiên trì con đường đấu tranh cho độc lập dân tộc. Nhiều tấm gương như anh hùng Nguyễn Văn Trỗi đã thắp lên ý chí kiên cường cho cả dân tộc.

Từ sau năm 1967, dù quân ta còn yếu, vũ khí thô sơ, nhưng tinh thần chiến đấu lại vô cùng mạnh mẽ. Ông nói: “Không có gì quý hơn độc lập tự do. Dù chỉ có tầm vông, mã tấu, dao găm, nhưng ý chí của người lính giải phóng thì không gì khuất phục được.”

Những cuộc bao vây, càn quét của địch khiến nhiều đơn vị đối mặt với nguy hiểm tột độ. Có thời điểm, lính Mỹ bao vây Rừng Mắm – Trà Vinh, cấm người dân mang gạo, thực phẩm vào. Quân ta chỉ còn dựa vào dừa nước và nguồn tiếp tế ít ỏi từ đồng bào. Địch tuyên bố sẽ “xóa sổ Trung đoàn 3”, nhưng Đảng và Nhà nước kiên quyết giữ vững trận địa. Ông kể: “Dù chỉ còn vài đồng chí, dù đói lả, chúng tôi vẫn quyết giữ lấy từng tấc đất. Thà hi sinh chứ không làm nô lệ.”

Đến ngày 30/4/1975, niềm vui chiến thắng vỡ òa. “Không ai ngủ được, cũng chẳng ai ăn nổi vì mừng quá,” ông xúc động nhớ lại. Lá cờ giải phóng tung bay, nhân dân khắp nơi vùng lên, cùng bộ đội giải phóng hoàn toàn miền Nam.

LỜI GỬI GẮM THẾ HỆ TRẺ

Ông nhắc nhở:
“Thế hệ chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ lịch sử. Bây giờ giao lại cho lớp trẻ phải biết giữ gìn độc lập. Bác Hồ từng nói: Đánh Mỹ đã khó, giữ nước còn khó hơn. Các cháu được học hành đầy đủ, sống trong hòa bình—đó là hạnh phúc mà máu xương nhiều thế hệ đổi lấy. Đừng quên công ơn cha ông, hãy kiên định bảo vệ Tổ quốc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn