Người lính không bao giờ nhận mình mệt
Anh Trần Quốc Bửu là người nổi tiếng… không bao giờ nói hai chữ “mệt quá”. Hành quân 20 km, anh vẫn cười. Vác đạn lên dốc, anh vẫn hát. Có lần, đồng đội hỏi: – Răng anh khỏe rứa? Anh đáp: – Tui khỏe chi mô. Nhưng nếu tui than, mấy chú lại lo. Mà chú lo rồi ai đánh trận? Trong trận đánh cuối năm 1972, anh Bửu bị thương nặng ở vai. Khi được cáng ra sau, anh nói câu cuối cùng: – Miền Nam đang chờ tụi mình đó. Để tui nằm đây… mấy chú ráng chạy nhanh. Anh nằm xuống như một người chưa bao giờ biết
Anh Trần Quốc Bửu là người nổi tiếng… không bao giờ nói hai chữ “mệt quá”.
Hành quân 20 km, anh vẫn cười.
Vác đạn lên dốc, anh vẫn hát.
Có lần, đồng đội hỏi:
– Răng anh khỏe rứa?
Anh đáp:
– Tui khỏe chi mô. Nhưng nếu tui than, mấy chú lại lo. Mà chú lo rồi ai đánh trận?
Trong trận đánh cuối năm 1972, anh Bửu bị thương nặng ở vai.
Khi được cáng ra sau, anh nói câu cuối cùng:
– Miền Nam đang chờ tụi mình đó. Để tui nằm đây… mấy chú ráng chạy nhanh.
Anh nằm xuống như một người chưa bao giờ biết mệt — dù đến cuối cùng, cơ thể anh không còn chút sức lực nào.


