Người lính không bao giờ nhận thư
Giữa khu rừng đầy khói súng có một “tiệm cắt tóc” đặc biệt.
Ông chủ tiệm là một anh nuôi của đơn vị. Dụng cụ chỉ có chiếc kéo cùn và cái tông đơ hay kẹt tóc. Nhưng hễ đơn vị nghỉ chân là anh lại lôi đồ nghề ra cắt tóc cho mọi người.
Anh nói:
“Ra trận mà tóc tai bù xù thì mất oai.”
Tiếng cười thường vang lên vào những lúc như thế — hiếm hoi giữa chiến tranh.
Một lần, đơn vị vừa trải qua trận đánh ác liệt. Không khí nặng nề bao trùm cả cánh rừng. Nhiều người ngồi lặng hàng giờ không nói.
Chiều hôm đó, anh nuôi trải tấm tăng giữa đất rồi gọi lớn:
“Ai cắt tóc không?”
Không ai đáp.
Anh bèn kéo một cậu lính trẻ lại, vừa cắt vừa cố tình kể những chuyện tếu táo ở quê. Dần dần vài người bật cười. Rồi cả tiểu đội tụ tập quanh “tiệm tóc” lúc nào không hay.
Tiếng kéo lách cách hòa cùng tiếng cười nhỏ dần làm khu rừng bớt lạnh hơn.
Ít ai biết rằng chính anh nuôi vừa nhận tin em trai mình hy sinh ở mặt trận khác trước đó một ngày.
Sau hòa bình, nhiều người không nhớ nổi những trận đánh mình từng đi qua. Nhưng họ vẫn nhớ rất rõ tiếng kéo tóc lách cách giữa chiến hào năm ấy.
Bởi đôi khi thứ giữ con người tồn tại trong chiến tranh không phải chỉ là lương thực hay súng đạn…



