Người lính không biết tên
Câu chuyện kể về một người lính vô danh đã âm thầm giúp đỡ đồng đội trong lúc nguy hiểm. Nhiều năm sau, sự thật về người lính ấy mới được hé lộ, để lại nhiều suy ngẫm sâu sắc.
Năm 1972, trong một trận chiến ác liệt tại Quảng Bình, đơn vị của anh Vũ Đức Long bị địch tấn công bất ngờ.
Bom đạn trút xuống dồn dập, khói lửa mù mịt. Trong lúc rút lui, anh Long bị lạc khỏi đơn vị và bị thương ở chân, không thể di chuyển nhanh.
Giữa lúc nguy cấp, một người lính lạ xuất hiện. Không nói nhiều, anh ta nhanh chóng dìu anh Long tìm chỗ ẩn nấp, rồi quay lại hỗ trợ những người khác.
Trong suốt đêm hôm đó, người lính ấy liên tục xuất hiện ở nhiều nơi: lúc thì khiêng thương binh, lúc thì tiếp đạn, lúc lại dẫn đường cho đồng đội.
Điều lạ là không ai biết anh thuộc đơn vị nào.
Đến rạng sáng, khi trận chiến tạm lắng, mọi người mới nhận ra… người lính ấy đã không còn nữa.
Không ai tìm thấy anh. Không ai biết tên anh.
Chỉ biết rằng, nhờ có anh, nhiều người đã sống sót.
Nhiều năm sau chiến tranh, trong một lần gặp lại đồng đội cũ, anh Long tình cờ nghe kể về một chiến sĩ đã hy sinh trong trận đánh hôm đó khi cứu người khác – và đặc điểm hoàn toàn trùng khớp với “người lính không biết tên”.
Anh Long lặng đi.
Anh nói:
“Có những con người không cần ai nhớ tên, nhưng việc họ làm thì sẽ được nhớ mãi.”


