Bài viết

Người lính không được phép quên

Điện Biên26/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày cuối tháng 4 năm 1975.

Chiến trường miền Nam thay đổi từng giờ.

Các đơn vị Quân Giải phóng đồng loạt tiến về Sài Gòn. Những người lính hiểu rằng cuộc chiến đang bước vào những ngày cuối cùng.

Trong đội hình tiến công có Tạ Quốc Luật.

Ông là một cán bộ chỉ huy thuộc lực lượng xe tăng – thiết giáp.

Suốt chặng đường chiến đấu, người lính phải ghi nhớ rất nhiều điều.

Đường hành quân.

Vị trí các đơn vị.

Mục tiêu.

Những mệnh lệnh được truyền đi trong điều kiện thông tin liên lạc không phải lúc nào cũng thuận lợi.

Ngày 30 tháng 4, đoàn quân tiến vào trung tâm Sài Gòn.

Mục tiêu cuối cùng là Dinh Độc Lập.

Những chiếc xe tăng tiến qua các tuyến đường dẫn vào dinh.

Không còn những trận địa phòng thủ kéo dài như trước.

Nhưng sự căng thẳng vẫn bao trùm.

Bởi tất cả đều hiểu rằng đây là thời khắc quyết định.

Khi lực lượng tiến vào dinh, Tạ Quốc Luật cùng đồng đội có mặt trong một khoảnh khắc lịch sử.

Ông được giao nhiệm vụ dẫn đầu tổ tiến vào bên trong và yêu cầu Tổng thống Dương Văn Minh cùng nội các đầu hàng.

Một cuộc chiến kéo dài hàng chục năm cuối cùng đã đi đến những phút cuối.

Không còn là tiếng pháo giữa rừng núi.

Không còn những trận đánh giằng co.

Chỉ còn một căn phòng và những con người đứng đối diện nhau.

Sau đó, tin chiến thắng nhanh chóng lan ra.

Sài Gòn hoàn toàn thuộc quyền kiểm soát của lực lượng cách mạng.

Chiến tranh kết thúc.

Nhưng với những người lính đã đi qua chiến trường, khoảnh khắc ấy có lẽ không chỉ là niềm vui.

Họ nhớ đến những người đã không thể đi đến ngày cuối cùng.

Những người đồng đội từng hành quân cùng họ nhưng đã nằm lại ở một chặng đường nào đó.

Những người đã chiến đấu ở Quảng Trị.

Tây Nguyên.

Đồng bằng Nam Bộ.

Và vô số chiến trường khác.

Tạ Quốc Luật còn sống để chứng kiến ngày đất nước thống nhất.

Nhưng ông hiểu rằng mình chỉ là một trong số ít những người có cơ hội đứng ở đó.

Phía sau ông là cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh.

Có người trở về.

Có người mang thương tật.

Có người không bao giờ trở về.

Ngày 30 tháng 4 vì thế vừa là ngày chiến thắng, vừa là ngày người ta nhìn lại cái giá của nhiều năm chiến tranh.

Tạ Quốc Luật sau này được biết đến như một trong những người có mặt trong thời khắc lịch sử tại Dinh Độc Lập.

Nhưng nếu bỏ qua những hình ảnh nổi tiếng, ông cũng chỉ là một người lính đã đi qua một chặng đường rất dài.

Một chặng đường mà điểm cuối cùng là buổi trưa tháng Tư năm 1975.

Khi tiếng súng im xuống, những người lính bắt đầu trở về với cuộc sống.

Có người về quê.

Có người tiếp tục công tác.

Có người dành phần đời còn lại để kể về những người đồng đội đã mất.

Nhưng ký ức về ngày ấy vẫn còn.

Bởi có những khoảnh khắc lịch sử chỉ kéo dài vài phút.

Nhưng để đi đến những phút ấy, một dân tộc đã phải trải qua hàng chục năm.

Và những người lính như Tạ Quốc Luật là những người đã đi qua phần lớn chặng đường ấy bằng chính tuổi trẻ của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn