Người lính không lùi bước
Chiều hôm ấy, sau nhiều ngày hành quân và huấn luyện, đơn vị Cu Nâu đứng trước một thử thách lớn. Ai cũng hiểu phía trước còn nhiều khó khăn. Không khí trong đơn vị trở nên trầm lắng. Cu Nâu ngồi bên người đồng đội, lặng lẽ nhìn con đường phía trước. Trong khoảnh khắc ấy, cậu nhớ đến căn nhà tranh ở Quỳnh Đôi, nhớ người cha nghèo và lời hẹn ngày trở về.

Chiều hôm ấy, sau nhiều ngày hành quân và huấn luyện, đơn vị Cu Nâu đứng trước một thử thách lớn. Ai cũng hiểu phía trước còn nhiều khó khăn.
Không khí trong đơn vị trở nên trầm lắng.
Cu Nâu ngồi bên người đồng đội, lặng lẽ nhìn con đường phía trước. Trong khoảnh khắc ấy, cậu nhớ đến căn nhà tranh ở Quỳnh Đôi, nhớ người cha nghèo và lời hẹn ngày trở về.
Tiểu đội trưởng Hòa đi qua từng người.
Anh nói:
— Khó khăn thì ai cũng có lúc sợ. Nhưng đã nhận nhiệm vụ thì phải giữ vững tinh thần, đoàn kết và làm đúng phần việc của mình.
Cu Nâu gật đầu.
Cậu hiểu rằng không lùi bước không có nghĩa là hành động liều lĩnh hay quên đi nguy hiểm. Với người lính, đó còn là biết giữ bình tĩnh, không bỏ vị trí khi chưa có lệnh và luôn tin tưởng vào đồng đội.
Một người bạn bên cạnh khẽ nói:
— Tôi cũng nhớ nhà.
Cu Nâu đáp:
— Tôi cũng vậy. Nhưng chúng ta còn có anh em ở đây.
Hai người nhìn nhau rồi mỉm cười.
Những người lính lần lượt động viên nhau. Người kiểm tra lại quân trang. Người giúp đồng đội chỉnh lại ba lô. Người nhắc bạn giữ sức.
Không có lời hô hào lớn tiếng.
Chỉ có những việc rất nhỏ được làm trong im lặng.
Cu Nâu chợt nhớ lời cha năm nào:
“Việc khó thì làm từng bước. Đừng nhìn vào cái khó mà quên mất việc mình cần làm.”
Cậu thấy lòng bình tĩnh hơn.
Từ một cậu bé từng chăn trâu trên cánh đồng Quỳnh Đôi, Cu Nâu đã trải qua những buổi tập đầu tiên, những đêm ngủ giữa rừng, những chặng đường hành quân và biết bao ngày thiếu thốn.
Mỗi thử thách đều khiến cậu trưởng thành thêm một chút.
Đến lúc ấy, cậu mới hiểu rằng sự can đảm không phải là không biết sợ.
Can đảm là khi biết khó khăn vẫn giữ được niềm tin, biết mệt vẫn cố gắng, biết nhớ quê nhưng vẫn hoàn thành trách nhiệm của mình.
Đêm xuống.
Đơn vị vẫn giữ sự bình tĩnh và kỷ luật.
Cu Nâu nhìn những người đồng đội bên cạnh và tự nhủ:
“Mình không đứng một mình. Phía sau mình là đồng đội, là quê hương, là lời hẹn ngày trở về.”
Và chính niềm tin ấy giúp người lính trẻ bước tiếp.
Không phải bằng sự liều lĩnh, mà bằng ý chí, kỷ luật và tình đồng đội.



