Mẹ Việt Nam Anh hùng

“Người lính không mang súng”

“Người lính không mang súng”

Quảng Ninh28/02/2026Chi đoàn trường TH&THCS Phong Hải (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một đơn vị hành quân những năm chiến tranh ác liệt, có một chiến sĩ trẻ không thuộc tổ chiến đấu trực tiếp. Nhiệm vụ của anh là cáng thương — lặng lẽ đi phía sau, nơi khói súng vừa tan và những người ngã xuống vẫn còn nằm lại. Anh không mang súng, chỉ có chiếc cáng, túi băng và đôi vai gầy luôn sẵn sàng cúi xuống bất cứ lúc nào.

Đêm hôm đó, trận đánh diễn ra dữ dội hơn dự kiến. Đạn pháo dội xuống liên tục, thương binh chuyển về ngày một nhiều. Trong ánh sáng chớp giật của pháo sáng và tiếng nổ xé rừng, anh chạy không ngừng nghỉ — hết đưa người này về tuyến sau, lại quay đầu lao lên phía trước tìm người khác. Có lúc vừa đặt một thương binh xuống, chưa kịp thở, anh đã quay đi ngay khi nghe thêm một tiếng gọi yếu ớt đâu đó giữa khói bụi.

Một đồng đội giữ anh lại, nói gần như quát: “Nghỉ chút đi, không trụ nổi đâu!”

Anh lắc đầu, thở gấp nhưng vẫn nói được một câu rất nhẹ: “Em không có thời gian để sợ…” rồi lại cúi xuống, nhấc cáng lên.

Suốt cả đêm, anh cứ thế đi và về giữa ranh giới sống – chết, không ai nhớ nổi anh đã cáng bao nhiêu người. Chỉ biết đến khi trời gần sáng, tiếng súng thưa dần, anh vẫn còn đang ở ngoài tuyến trước.

Khi trận đánh kết thúc, người ta tìm thấy anh nằm gục bên một chiếc cáng trống, tay vẫn nắm chặt quai cáng. Không phải vì trúng đạn — mà vì kiệt sức.

Anh được đưa về phía sau. Khi tỉnh lại, đôi mắt còn chưa mở hẳn, môi đã mấp máy hỏi: “Những người em cáng… họ còn sống chứ?”

Không ai trả lời ngay. Có người quay đi.

Người bác sĩ quân y kể lại, trong suốt những năm tháng ấy, ông đã gặp rất nhiều người dũng cảm. Nhưng có những người như anh — không cầm súng, không xông lên tuyến đầu — lại mang một kiểu dũng cảm rất khác: âm thầm, bền bỉ, và không cho phép mình dừng lại.

Và đôi khi, giữa chiến tranh, có những người không cần bóp cò… nhưng vẫn góp phần giữ lại sự sống cho rất nhiều người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn