Người lính không nhận mình là anh hùng
Trong một buổi gặp mặt truyền thống, mọi người gọi ông là “người hùng Thành cổ”.
Ông chỉ cười.
Ông nói:
“Đừng gọi tôi như vậy.”
Mọi người ngạc nhiên.
Ông chậm rãi kể:
“Ngày ấy, chúng tôi chẳng ai nghĩ mình là anh hùng cả. Chúng tôi chỉ là những người lính trẻ. Sợ chứ. Nhớ nhà chứ. Nhưng bên cạnh mình còn có đồng đội.”
Ông nói:
“Anh hùng là những người đã nằm lại.”
Câu nói ấy khiến cả hội trường im lặng.
Bởi với ông, những người lính không trở về mới là những người xứng đáng được nhắc tên.
Còn mình, ông chỉ nghĩ đơn giản:
“Mình may mắn hơn họ.”



