Người lính không nhận phần hơn
Chiều hôm ấy, đơn vị dừng chân sau một chặng hành quân dài. Bữa cơm được dọn ra. Nồi cơm không lớn, thức ăn cũng chẳng có nhiều. Người phụ trách chia từng phần cho anh em trong tiểu đội. Đến lượt Bế Văn Đàn, người chia cơm định xúc thêm cho anh một chút. Đàn lắc đầu: – Cứ chia đều như mọi người.

Chiều hôm ấy, đơn vị dừng chân sau một chặng hành quân dài.
Bữa cơm được dọn ra.
Nồi cơm không lớn, thức ăn cũng chẳng có nhiều. Người phụ trách chia từng phần cho anh em trong tiểu đội.
Đến lượt Bế Văn Đàn, người chia cơm định xúc thêm cho anh một chút.
Đàn lắc đầu:
– Cứ chia đều như mọi người.
Người kia nói:
– Cậu hôm nay mang đồ nặng hơn.
Đàn cười:
– Ai cũng mệt cả. Tôi ăn như anh em là được.
Phần cơm như nhau
Người phụ trách nhìn một lượt rồi chia lại.
Mỗi người một phần tương đối bằng nhau.
Một chiến sĩ trẻ nhìn bát cơm của Đàn:
– Cậu không lấy thêm thật à?
Đàn đáp:
– Nếu còn thì để người khác ăn trước.
Người bạn cười:
– Cậu lúc nào cũng vậy.
Đàn chỉ nói:
– Cùng một đơn vị thì phải cùng nhau.
Khi phần ăn còn ít
Bữa cơm hôm ấy nhanh chóng hết.
Một chiến sĩ vẫn còn đói.
Đàn nhìn thấy, liền hỏi:
– Cậu chưa đủ à?
– Vẫn ổn.
Đàn lấy phần còn lại của mình:
– Chia thêm đi.
Người bạn vội lắc đầu:
– Không được. Cậu cũng cần sức.
Đàn cười:
– Thế thì chia đôi.
Hai người cùng chia phần nhỏ còn lại.
Không ai được ăn nhiều hơn.
Nhưng cũng không ai phải chịu đói một mình.
Một nguyên tắc giản dị
Tiểu đội trưởng nhìn những người lính rồi nói:
– Trong lúc khó khăn, điều quan trọng nhất là không để ai cảm thấy mình bị bỏ lại.
Bế Văn Đàn gật đầu.
Anh hiểu rằng trong một tập thể, sự công bằng không phải lúc nào cũng nằm ở việc mỗi người có thật nhiều.
Đôi khi, đó chỉ là không nhận phần hơn khi đồng đội vẫn còn thiếu.
Một phần cơm bằng nhau có thể chẳng đáng kể.
Nhưng cách một người lính đối xử với đồng đội lại nói lên rất nhiều về phẩm chất của họ.
Không nhận phần hơn, biết nhường nhịn và chia sẻ là một biểu hiện giản dị của tinh thần đồng đội.
Trong những năm tháng thiếu thốn, người lính có thể không có nhiều vật chất.
Nhưng nếu mọi người cùng chia sẻ, cùng chịu khó khăn và cùng động viên nhau, tập thể sẽ thêm vững vàng.
Bát cơm của người lính có thể ít, nhưng tình đồng đội thì không bao giờ được phép ít đi.


