Bài viết

NGƯỜI LÍNH KHÔNG NHỚ MÌNH ĐÃ SỢ

Ninh Bình14/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông Lê Văn Phúc trong một lần tham gia hoạt động tri ân. Ông không kể nhiều về chiến công, chỉ nói về những ngày hành quân trên Đường Trường Sơn với một giọng đều đều, như thể đang kể chuyện của ai khác. “Có lúc bom rơi gần lắm, đất đá phủ kín người, nhưng đứng dậy là phải đi tiếp,” ông nói. Tôi hỏi ông có sợ không, ông cười: “Giờ nghĩ lại thì chắc là có, nhưng lúc đó không có thời gian để sợ.” Câu trả lời khiến tôi suy nghĩ rất lâu. Trong ký ức của ông không phải là những chiến thắng lớn, mà là những khoảnh khắc rất nhỏ: một ngụm nước chia nhau, một lần dìu đồng đội bị thương, một đêm không ngủ vì pháo dội liên tục. Những điều giản dị ấy, khi đặt trong hoàn cảnh chiến tranh, lại trở nên lớn lao đến khó tin. Khi chia tay, ông chỉ nói: “Thế hệ các cháu sống tốt là được rồi.” Không phải lời dặn dò dài dòng, nhưng đủ để tôi hiểu rằng điều ông mong không phải là sự ca ngợi, mà là sự tiếp nối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn