Người lính không quân hàm của làng quê
Câu chuyện về ông TRẦN VĂN ĐẠT
Ông Trần Văn Đạt sinh năm 1941 tại huyện An Lão, thành phố Hải Phòng. Lớn lên giữa làng quê thuần nông, nơi lũy tre, bờ ao và cánh đồng là cả thế giới, ông sớm chứng kiến những năm tháng chiến tranh trùm bóng lên cuộc sống bình yên của xóm làng. Khi Tổ quốc cần, ông không ra mặt trận xa xôi, nhưng trở thành du kích xã – người lính âm thầm giữ làng.
Không quân hàm, không lễ xuất quân, ông Đạt khoác lên mình trách nhiệm của một người dân yêu nước: canh gác, báo động, chống càn. Những đêm dài, ông cùng đồng đội luân phiên đứng gác ở đầu làng, bờ đê, lối mòn ven đồng. Chỉ một ánh đèn pin lạ, một tiếng động bất thường cũng đủ khiến tim người du kích căng lên như dây đàn.
Mỗi khi có dấu hiệu địch càn quét, tiếng mõ, tiếng kẻng vang lên từ tay ông Đạt và anh em du kích, báo động cho cả làng kịp sơ tán, che giấu cán bộ, bảo vệ cơ sở cách mạng. Sự sống của làng quê nhiều khi được giữ lại chỉ bằng vài phút cảnh báo sớm – những phút mà người du kích phải đánh đổi bằng chính sự an nguy của mình.
Có những lần đối mặt trực tiếp với địch, ông Đạt cùng du kích xã kiên cường bám trụ, lợi dụng địa hình quen thuộc, lũy tre, mương nước để cản bước quân càn. Không súng ống hiện đại, không hậu thuẫn lớn, họ dựa vào lòng dân và sự đoàn kết để giữ làng không bị xóa khỏi bản đồ cách mạng.
Chiến tranh qua đi, ông Trần Văn Đạt trở về với cuộc sống đời thường, lại là người nông dân chân đất như bao người khác. Nhưng trong ký ức của làng quê An Lão, ông mãi là người lính không quân hàm, đã đứng nơi tuyến đầu thầm lặng để bảo vệ từng mái nhà, từng con đường.
Bởi có những người lính không cần quân phục hay huân chương – chỉ cần Tổ quốc bình yên là đủ.



