Bài viết

Người lính không quên đồng đội

Ông Nguyễn Văn Lợi là một trong những người lính đã trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt. Trong cuộc trò chuyện với ông, tôi nhận ra rằng điều ông nhớ nhất sau nhiều năm không phải là những khó khăn mà chính là những người đồng đội đã cùng ông chia ngọt sẻ bùi

Thanh Hóa11/09/2026Xã Vạn Lộc (Xã Vạn Lộc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính không quên đồng đội

Nhân vật lịch sử: Ông Nguyễn Văn Lợi
Địa chỉ: xã Vạn Lộc, tỉnh Thanh Hóa
Lớp: 11A5
Họ và tên người viết: Bùi Thái An

Ông Nguyễn Văn Lợi là một trong những người lính đã trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt. Trong cuộc trò chuyện với ông, tôi nhận ra rằng điều ông nhớ nhất sau nhiều năm không phải là những khó khăn mà chính là những người đồng đội đã cùng ông chia ngọt sẻ bùi.

Ông nhập ngũ khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh căng thẳng. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động vào chiến trường. Những ngày hành quân, người lính phải vượt qua rừng sâu, núi cao, những con đường đầy bom đạn và thiếu thốn đủ thứ.

Ông kể rằng có những đêm cả đơn vị phải nghỉ giữa rừng. Không có giường, không có chăn ấm, các chiến sĩ chỉ có thể dựa vào nhau để ngủ. Có lúc trời mưa, quần áo ướt sũng nhưng sáng hôm sau vẫn phải tiếp tục lên đường.

Trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng đội trở thành nguồn sức mạnh lớn lao. Khi một người bị thương, những người khác tìm cách cứu chữa và đưa về nơi an toàn. Khi có người kiệt sức, đồng đội lại động viên, dìu nhau bước tiếp.

Ông Lợi kể về một người bạn chiến đấu rất thân thiết. Hai người từng hứa rằng sau chiến tranh sẽ cùng nhau trở về quê, dựng nhà và làm ruộng. Nhưng lời hứa ấy mãi mãi không thể thực hiện bởi người bạn đã hy sinh trong chiến trường.

Nhiều năm đã trôi qua, ông Lợi vẫn nhớ rõ tên, khuôn mặt và những câu chuyện về người đồng đội ấy. Ông nói: “Chúng tôi trở về không có nghĩa là chúng tôi quên những người đã nằm lại”.

Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ sự hy sinh lớn nhất là khi một người chấp nhận đánh đổi tuổi trẻ và mạng sống của mình để những người khác được sống trong hòa bình.

Từ câu chuyện của ông, tôi hiểu rằng thế hệ trẻ hôm nay không chỉ cần biết ơn mà còn phải biết gìn giữ hòa bình. Đó chính là cách thiết thực nhất để tưởng nhớ những người đã hy sinh cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính không quên đồng đội | Câu chuyện thời hoa lửa