Người lính không tên
Anh không có một chiến công được ghi trong sách, cũng không ai nhớ rõ tên anh giữa hàng ngàn người lính năm ấy. Trên tấm bia nhỏ nơi nghĩa trang, chỉ khắc vỏn vẹn vài dòng: “Liệt sĩ chưa biết tên”.
Nhưng với những người đã từng chiến đấu cùng anh, hình ảnh ấy không hề mờ nhạt. Anh là người luôn đi đầu trong những nhiệm vụ khó khăn, là người sẵn sàng nhường phần ăn cho đồng đội, là người cười nhiều nhất dù hoàn cảnh khắc nghiệt.
Trong một trận đánh ác liệt, anh đã ngã xuống khi đang cố gắng đưa đồng đội bị thương ra khỏi vùng nguy hiểm. Không ai kịp hỏi tên đầy đủ của anh, chỉ biết anh là một người lính dũng cảm.
Có thể anh không được gọi tên trong lịch sử, nhưng anh sống trong ký ức của những người còn lại. Và đôi khi, chính những con người “không tên” ấy lại là những người làm nên điều lớn lao nhất.



