Người lính không tên
Trong một trận đánh, đơn vị tìm thấy một người lính bị thương nặng. Không ai biết anh thuộc đơn vị nào. Anh không còn giấy tờ. Họ cứu chữa, nhưng anh không qua khỏi. Trước khi mất, anh chỉ kịp nói một câu: “Đừng để cờ rơi.” Họ chôn anh bên bìa rừng, dựng một tấm bia đơn sơ: “Người lính vô danh.” Nhiều năm sau, khi quay lại, nơi đó đã thành một nghĩa trang nhỏ. Người lính không tên ấy trở thành biểu tượng — cho tất cả những người đã ngã xuống mà không ai biết rõ họ là ai.
Trong một trận đánh, đơn vị tìm thấy một người lính bị thương nặng. Không ai biết anh thuộc đơn vị nào. Anh không còn giấy tờ.
Họ cứu chữa, nhưng anh không qua khỏi.
Trước khi mất, anh chỉ kịp nói một câu: “Đừng để cờ rơi.”
Họ chôn anh bên bìa rừng, dựng một tấm bia đơn sơ: “Người lính vô danh.”
Nhiều năm sau, khi quay lại, nơi đó đã thành một nghĩa trang nhỏ.
Người lính không tên ấy trở thành biểu tượng — cho tất cả những người đã ngã xuống mà không ai biết rõ họ là ai.



