Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH KHÔNG TRỰC TIẾP NỔ SÚNG NHƯNG QUYẾT ĐỊNH TRẬN ĐÁNH

Trong chiến tranh, không phải người cầm súng xung phong mới làm nên chiến thắng. Có những người lính lặng thầm, không trực tiếp nổ súng, nhưng từng bước chân của họ lại ảnh hưởng đến cục diện cả trận đánh. Câu chuyện là hồi ức về vai trò đặc biệt của người lính thông tin trên chiến trường.

Hưng Yên14/01/2026Lê Minh Ngọc (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Suốt những năm tháng tham gia chiến đấu, ông Lê Văn Chắt chưa bao giờ nhận mình là người lập công lớn. Ông không chỉ huy đơn vị, không trực tiếp dẫn đầu những đợt xung phong, cũng không phải người nổ phát súng đầu tiên trong các trận đánh. Nhưng ông hiểu rất rõ một điều: có những trận đánh được quyết định bởi những người không trực tiếp nổ súng.

Là lính thông tin của Quân khu Sài Gòn – Gia Định, nhiệm vụ chính của ông là chuyển mệnh lệnh chiến đấu từ cấp trên đến các đơn vị đang trực tiếp đối mặt với địch. Công việc ấy tưởng chừng đơn giản, nhưng lại đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối. Một mệnh lệnh sai thời điểm, một thông tin đến chậm, có thể khiến cả kế hoạch tác chiến đổ vỡ.

Ông còn nhớ rõ một lần, đơn vị cấp trên phát hiện địch có dấu hiệu thay đổi đội hình, chuẩn bị mở một cuộc phản kích lớn. Mệnh lệnh điều chỉnh đội hình phòng ngự cần được chuyển ngay trong đêm. Nếu chậm, đơn vị phía trước có thể rơi vào thế bị động, thậm chí bị bao vây.

Con đường đến đơn vị bạn vô cùng nguy hiểm. Địch kiểm soát chặt chẽ các trục giao thông, thường xuyên tuần tra ban đêm. Ông Chắt cùng đồng đội phải đi vòng qua rừng sâu, băng qua những lối mòn chỉ vừa đủ một người đi.

Trên đường đi, nhiều lần ông nghe thấy tiếng động lạ phía trước. Có lúc, địch chỉ cách ông vài chục mét. Ông nằm ép sát đất, nín thở chờ địch đi qua. Trong những khoảnh khắc ấy, ông hiểu rằng, nếu bị phát hiện, không chỉ mạng sống của mình mà cả kế hoạch tác chiến cũng sẽ bị lộ.

Cuối cùng, mệnh lệnh được chuyển đến kịp thời. Đơn vị bạn nhanh chóng điều chỉnh đội hình, bố trí lại lực lượng. Rạng sáng hôm sau, khi địch mở cuộc phản kích, ta đã chủ động đón lõng, khiến địch thất bại nặng nề.

Sau trận đánh, không có giấy khen, không có tuyên dương. Ông Chắt lặng lẽ trở về đơn vị, tiếp tục những nhiệm vụ mới. Nhưng trong lòng ông có một niềm vui âm thầm: mệnh lệnh đã đến đúng lúc, đồng đội được an toàn.

Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện này, ông thường nói với con cháu:
“Chiến thắng không chỉ thuộc về người cầm súng xung phong, mà còn thuộc về những người âm thầm giữ cho thông tin được thông suốt.”

Đó là niềm tự hào giản dị của một người lính không trực tiếp nổ súng, nhưng đã góp phần quyết định cục diện nhiều trận đánh bằng sự chính xác, dũng cảm và tinh thần trách nhiệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn