Người lính kiên cường
Năm 1978, khi đất nước vừa trải qua chiến tranh tàn khốc, nhân dân ta phải đối mặt với những khó khăn do chiến tranh gây ra, họ vất vả làm lụng nhưng không thấy mệt vì luôn giữ tinh thần đoàn kết của dân tộc. Trong bối cảnh ấy, ông tôi - Ngô Văn Chinh được giao nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, ông rất buồn vì phải xa quê hương nhưng nghĩ đến trách nhiệm của một người lính là như vậy ông liền kìm nén lại trong lòng.
Năm 1978, khi đất nước vừa trải qua chiến tranh tàn khốc, nhân dân ta phải đối mặt với những khó khăn do chiến tranh gây ra, họ vất vả làm lụng nhưng không thấy mệt vì luôn giữ tinh thần đoàn kết của dân tộc. Trong bối cảnh ấy, ông tôi - Ngô Văn Chinh được giao nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, ông rất buồn vì phải xa quê hương nhưng nghĩ đến trách nhiệm của một người lính là như vậy ông liền kìm nén lại trong lòng.
Lúc ấy ông vừa tròn 20 tuổi, phải xa nhà, xa quê hương.
Suốt mấy năm liền, ông cùng đồng đội phải sống trong điều kiện khắc nghiệt, thiếu thốn lương thực và luôn đối mặt với nguy hiểm xung quanh. Ở chiến trường, ông không chỉ đối mặt với bom đạn mà còn chứng kiến được nhiều cảnh đời đau thương và lòng người. Đó là những khoảng thời gian đau khổ và ám ảnh nhất của ông.
Năm 1980, khi vừa hoàn thành nhiệm vụ tại Campuchia, ông tiếp tục được điều động tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc. Bước sang một mặt trận mới, ông cùng đồng đội phải đối mặt với núi đá hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt và những thử thách khó khăn. Những ngày đó thật mệt nhưng với ý chí kiên cường và lòng căm thù giặc, ông sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Những năm tháng ấy đã để lại dấu ấn trong thanh xuân của ông.
Khi đất nước dần yên tĩnh, ông trở về quê hương, tiếp tục sống cuộc sống giản dị mà mình mong muốn. Dù cuộc sống có khó khăn nhưng ông vẫn lạc quan, vui vẻ. Những lúc rảnh ông sẽ kể cho con cháu nghe những năm tháng hào hùng ấy. Ông cảm thấy được khoác lên mình chiếc áo màu xanh ấy là niềm vinh dự và sự tự hào lớn lao, bởi đó là cách ông dâng hiến mình cho Tổ quốc.
Những câu chuyện của ông giúp chúng em hiểu rằng, để có được hoà bình như hôm nay, biết bao người đã hi sinh tuổi trẻ và cả tính mạng của mình. Chúng em luôn tự hào về ông và đồng đội của ông, những người đã thầm lặng cống hiến cho nhà nước. Từ đó, em càng thêm trân trọng cuộc sống hiện tại và tự nhủ phải học tập thật tốt để xứng đáng với những hy sinh cao cả của thế hệ cha ông.


