Người lính kỹ thuật Phạm Ngọc Tiềng và đôi bàn tay tài hoa hồi sinh vũ khí quân giới bên dòng sông Gianh
Trong lịch sử hào hùng của quân đội nhân dân Việt Nam, nếu những chiến sỹ bộ binh là mũi tên tấn công thì lực lượng quân khí, kỹ thuật chính là những người bảo đảm cho "mũi tên" ấy luôn sắc bén. Cựu chiến binh Phạm Ngọc Tiềng chính là một trong những người lính thợ thầm lặng nhưng đầy quyền năng như thế. Sinh năm 1946, bác nhập ngũ vào giai đoạn cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào thời kỳ khốc liệt nhất, khi mà mọi nguồn lực hậu cần kỹ thuật đều phải huy động tối đa cho tiền tuyến. Với quân hàm H2 và chuyên môn sâu về kỹ thuật quân giới, trận tuyến của bác Tiềng không nằm ở những cuộc giáp chiến trực diện, mà nằm trong những công xưởng dã chiến ẩn mình dưới lòng đất hoặc các hang đá ven dòng sông Gianh lịch sử.
Ký ức của bác là những đêm trắng miệt mài bên những khẩu súng trường, súng máy bị hư hỏng, cong vênh do hỏa lực địch hoặc do sự khắc nghiệt của thời tiết chiến trường chuyển về. Trong điều kiện thiếu thốn phụ tùng thay thế trầm trọng, đường chi viện từ hậu phương thường xuyên bị cắt đứt bởi bom tọa độ, bác đã cùng đồng đội phát huy tinh thần mưu trí, "biến không thành có". Bác nhớ mãi những lần phải tận dụng phế liệu chiến tranh, từ những mảnh thép vụn của máy bay địch bị bắn rơi hay vỏ đạn pháo để rèn đúc, tiện lại từng chiếc kim hỏa, từng lò xo đẩy đạn. Đôi bàn tay của người lính H2 năm ấy đã chai sần vì búa, kìm và dầu mỡ, nhưng trí tuệ của bác thì luôn tỏa sáng để "hồi sinh" vũ khí, giúp đồng đội có đủ hỏa lực để bẻ gãy các mũi tấn công của quân xâm lược. Sự chính xác đến từng milimet của bác chính là sự bảo đảm cho mạng sống của đồng chí mình nơi tiền tiêu. Với bác Tiềng, mỗi khẩu súng được sửa xong là một lời hứa son sắt đối với Tổ quốc đã được thực hiện bằng mồ hôi và sự tận tụy không ngừng nghỉ.
Rời quân ngũ trở về với mảnh đất Tân Đông thân yêu, bác Phạm Ngọc Tiềng là một trong những hội viên đời đầu tham gia Hội Cựu chiến binh phường Ba Đồn (ngày 16/5/1993). Suốt hơn 30 năm qua, bác mang vẹn nguyên phong thái đĩnh đạc, liêm chính và đức tính cẩn trọng của người lính kỹ thuật vào công cuộc kiến thiết quê hương. Bác sống mẫu mực, giản dị, luôn được bà con lối xóm kính trọng bởi sự chân thành và tinh thần sẵn sàng sẻ chia. Tại Chi hội TDP Tân Đông, bác không chỉ gương mẫu trong nếp sống văn hóa mà còn là "người thầy" không bục giảng của nhiều thế hệ thanh niên trẻ. Bác tận dụng kiến thức cơ khí quân đội để giúp bà con ngư dân sửa chữa máy móc tàu thuyền vươn khơi bám biển, hay sửa chữa nông cụ cho nông dân mà không nề hà công xá. Bác tâm niệm rằng: "Người lính thợ thời bình cũng phải tinh nhuệ như thời chiến, phải làm ra những giá trị thật để giúp dân, giúp nước".



