Người lính lái xe bám trụ nơi tuyến lửa biên cương
Người lính lái xe bám trụ nơi tuyến lửa biên cương
Người lính lái xe bám trụ nơi tuyến lửa biên cương
Ông Trịnh Ngọc Sơn, sinh ngày 15/12/1950, lớn lên giữa những năm tháng đất nước ngập trong bom đạn. Chiến tranh in dấu lên tuổi thơ, nhưng cũng hun đúc trong ông ý chí của một lớp thanh niên luôn sẵn sàng dấn thân vì Tổ quốc – ý chí hừng hực như lửa trời tháng Sáu, không khi nào tắt.
Tháng 12/1971, khi tuổi vừa tròn đôi mươi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Quyết định ấy đến rất nhanh, không chần chừ, không tính toán. Với ông khi ấy, được khoác áo lính là lẽ tự nhiên, là trách nhiệm của một người con trước vận mệnh đất nước.
Những ngày đầu quân ngũ, ông bước vào huấn luyện bộ binh: tập bắn súng, rèn thể lực, rèn kỷ luật và tinh thần thép. Thao trường nắng rát, đất đá lởm chởm, mồ hôi mặn chát lưng áo, nhưng ông vẫn say mê, lắng nghe từng lời chỉ bảo của tiểu đội trưởng, từng mệnh lệnh vang lên giữa nắng gió.
Đến ngày 15/3/1972, ông được điều lên Thái Nguyên học lái xe. Cái duyên với vô-lăng đến bất ngờ mà sâu nặng. Chỉ sau 45 ngày, ông hoàn thành khóa học, thi tốt nghiệp và chính thức trở thành lái xe quân đội – một nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng hiểm nguy trong chiến tranh.
Tháng 5/1972, ông nhận xe, về Trung đoàn 254, làm nhiệm vụ kéo pháo. Những cung đường phía trước phủ đầy khói súng, hố bom, nhưng cũng chính nơi đó tôi luyện bản lĩnh người lính – nơi mỗi vòng quay bánh xe là một lần đối mặt với sinh tử.
Đến tháng 3/1973, ông chuyển về Trung đoàn 72 – Tuyên Quang, tiếp tục lái xe phục vụ Đoàn an dưỡng. Công việc tưởng như nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn đòi hỏi sự chính xác, bền bỉ và tinh thần trách nhiệm cao độ.
Năm 1975, khi cả nước dồn lực chuẩn bị cho ngày giải phóng miền Nam, lực lượng được huy động để thành lập Quân đoàn 1. Ông có tên trong danh sách điều động, nhưng đơn vị đã giữ ông lại. Mãi sau này, khi chuyển sang Quân khu, ông mới biết điều đó – một sự ghi nhận âm thầm nhưng khiến người lính cả đời không quên.
Tháng 3/1976, ông về E601 Thông tin – Thái Nguyên. Đến tháng 5/1978, ông nhận nhiệm vụ mới: về Tỉnh đội Lào Cai, trực tiếp tham gia chiến trường biên giới phía Bắc.
Tại nơi tuyến lửa ấy, ông đã đi qua những khoảnh khắc mà ký ức cả đời không thể xóa nhòa:
Có những hầm sập, đồng đội hy sinh ngay trước mắt. Có những người lính gục đầu trên đùi ông, hơi ấm cuối cùng còn vương lại trong khoảnh khắc lặng im đến nghẹt thở. Có những chuyến xe Hồng Hà, Vọt Tiến mệt nhoài nhưng vẫn lao đi xuyên đêm, chở quân, chở thương binh, chở đạn dược, và chở cả những người đã ngã xuống.
Có những lần xe hết xăng giữa chiến trường, ông phải hút xăng bằng miệng, nuốt cả vị cay nồng xộc lên tận óc, chỉ để chiếc xe kịp lăn bánh đúng giờ, đúng nhiệm vụ.
Mảnh đạn pháo găm vào người ông. Có mảnh vẫn còn nằm im lặng trong thịt suốt nhiều năm cho đến tận bây giờ – như một chứng tích không lời của chiến tranh.
Ông bám trụ ở chiến trường Lào Cai từ những ngày đầu tiếng súng nổ, cho đến khi đơn vị rút quân. Không rời vị trí. Không một bước chậm trễ. Luôn có mặt nơi cần nhất – nơi hiểm nguy nhất.
Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, những chuyến xe đã thôi gầm rú giữa đạn bom, thì trong ký ức của ông Trịnh Ngọc Sơn vẫn còn nguyên tiếng động cơ, mùi xăng dầu, khói thuốc súng và hình bóng của những đồng đội đã nằm lại nơi biên cương.
Tháng 4 năm 1979, ông ra Sư đoàn 355. Đến tháng 4 năm 1984, khi vợ ông phải đi thi, nhà thì có hai cụ già và đứa con mới một tuổi, đơn vị đã cử một đồng chí quân nhu về trông con giúp ông suốt một tháng - một chi tiết hiếm gặp nhưng đầy tình người của thời chiến.
Tháng 4 năm 1985, sau hơn một thập kỷ sống giữa chiến hào, khói xăng và tiếng đạn, ông chuyển ngành về Ủy ban huyện, khép lại cuộc đời binh nghiệp nhưng mang theo trọn vẹn những ký ức không bao giờ phai.



