Người lính lái xe trên cung đường Trường Sơn năm ấy
Trên những cung đường Trường Sơn đi qua Quảng Bình cũ, những người lính lái xe đã ngày đêm vận chuyển vũ khí, lương thực và đưa đón bộ đội giữa mưa bom bão đạn. Câu chuyện về một người lính lái xe năm xưa tái hiện tinh thần gan dạ, sự bền bỉ và tình đồng đội của những con người làm nhiệm vụ trên tuyến đường huyết mạch của chiến tranh.
Chiếc vô lăng cũ được ông đặt trang trọng trong một góc nhà.
Nó không còn gắn với một chiếc xe.
Không còn lăn bánh trên những cung đường đầy bụi đỏ.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy, ông lại nhớ về một thời tuổi trẻ đã gửi lại trên những con đường Trường Sơn.
Ngày ấy, ông là một người lính lái xe làm nhiệm vụ vận chuyển trên tuyến đường qua Quảng Bình cũ.
Công việc của ông gắn với những chuyến đi không có lịch trình cố định.
Có khi là đưa lương thực.
Có khi là chở trang thiết bị.
Có khi là đưa những người lính đến nơi nhận nhiệm vụ mới.
Mỗi chuyến xe đều mang theo một trách nhiệm lớn.
Ông kể, lái xe trong chiến tranh không giống như những chuyến đi bình thường.
Con đường phía trước luôn có thể xuất hiện nguy hiểm.
Những đoạn đường vừa được sửa chữa có thể lại bị bom đánh phá.
Những chiếc xe vừa vượt qua một chặng khó khăn lại có thể tiếp tục bước vào một thử thách khác.
Nhưng những người lái xe ngày ấy chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lùi bước.
Bởi họ hiểu rằng phía sau tay lái của mình là nhiệm vụ của cả đơn vị.
Là những người đang chờ hàng hóa được chuyển đến.
Là những đồng đội đang cần sự tiếp tế.
Có những chuyến xe phải đi trong đêm tối.
Không có ánh sáng rõ ràng.
Chỉ có kinh nghiệm, sự tập trung và niềm tin dẫn đường.
Người lái xe phải nhớ từng đoạn cua.
Từng con dốc.
Từng nơi có thể tránh trú khi gặp nguy hiểm.
Ông nhớ nhất là tình cảm giữa những người lính lái xe.
Họ thường gặp nhau trên những cung đường dài.
Một câu chào.
Một điếu thuốc chia nhau.
Một lời nhắc nhở về đoạn đường phía trước.
Những điều giản dị ấy trở thành sự động viên lớn lao giữa chiến trường.
Ông kể về một người đồng đội luôn vui vẻ dù công việc vô cùng vất vả.
Sau mỗi chuyến đi, anh thường nói:
"Còn xe chạy là còn nhiệm vụ hoàn thành."
Câu nói ấy thể hiện tinh thần của những người lính vận tải năm xưa.
Họ không trực tiếp đứng trong những trận đánh lớn.
Nhưng họ góp phần đưa sức mạnh đến nơi cần thiết.
Trong những năm tháng ấy, ông cũng chứng kiến nhiều chiếc xe không thể trở về.
Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên những cung đường họ từng đi qua.
Mỗi lần nhớ lại, ông vẫn xúc động.
Bởi với ông, những con đường ấy không chỉ có dấu bánh xe.
Nó còn có dấu chân của một thế hệ đã cống hiến tuổi trẻ cho đất nước.
Sau ngày hòa bình, ông trở về cuộc sống đời thường.
Chiếc vô lăng cũ được giữ lại như một kỷ vật.
Con cháu hỏi:
"Ông giữ cái này để làm gì khi nó đã cũ?"
Ông mỉm cười:
"Để nhớ một thời mình đã cùng đồng đội đi qua những con đường khó khăn nhất."
Nhiều năm sau, khi nhìn những tuyến đường hiện đại nối dài trên quê hương, ông thấy rất vui.
Những con đường năm xưa nay đã rộng mở hơn.
Những chuyến xe hôm nay đi lại thuận lợi hơn.
Nhưng trong lòng ông vẫn nhớ về những chiếc xe đơn sơ ngày trước.
Những chiếc xe mang trên mình không chỉ hàng hóa.
Mà còn mang theo niềm tin của cả một thời đại.
Bởi chiến tranh không chỉ được tạo nên bởi những trận đánh.
Còn có những hành trình âm thầm phía sau.
Có những người lính ngày đêm giữ cho mạch vận chuyển không ngừng lại.
Chiếc vô lăng cũ hôm nay đã nằm yên.
Nhưng câu chuyện của nó vẫn tiếp tục được kể.
Một câu chuyện về những người lính lái xe Trường Sơn năm ấy.
Những con người đã vượt qua mưa bom, gian khổ và hiểm nguy để góp phần đưa đất nước đi đến ngày hòa bình.



