NGƯỜI LÍNH LÁI XE TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
NGƯỜI LÍNH LÁI XE TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Ông Nguyễn Văn Độ sinh năm 1951 tại một vùng quê nghèo thuộc tỉnh Nam Định. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi cả miền Bắc vừa sản xuất vừa chi viện cho tiền tuyến miền Nam. Ngay từ nhỏ, ông đã chứng kiến nhiều người anh, người chú trong làng khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Những cuộc chia tay đầy nước mắt nơi sân đình làng đã gieo vào lòng cậu thanh niên trẻ khát vọng được cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Tháng 5 năm 1970, khi vừa tròn 19 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ vào lực lượng vận tải quân sự. Sau thời gian huấn luyện lái xe tại đơn vị, ông được điều động vào tuyến đường Trường Sơn – nơi được mệnh danh là “mạch máu giao thông” chi viện cho chiến trường miền Nam.
Ông kể rằng những ngày đầu đặt chân đến Trường Sơn, điều khiến ông ám ảnh nhất là sự khốc liệt của bom đạn. Những cung đường đất đỏ quanh co giữa núi rừng luôn bị máy bay địch đánh phá dữ dội. Ban ngày, đơn vị phải ngụy trang xe dưới tán cây rừng để tránh bị phát hiện; ban đêm mới bắt đầu hành quân.
“Có những đêm xe chạy không bật đèn, chỉ nhìn ánh sáng mờ từ chiếc xe phía trước để đi,” ông nhớ lại.
Người lính lái xe Trường Sơn không chỉ đối mặt với bom đạn mà còn phải vượt qua biết bao khó khăn của thiên nhiên. Mùa mưa, đường rừng lầy lội, xe thường xuyên sa lầy giữa dốc núi. Có những hôm cả đoàn xe phải dừng lại nhiều giờ để dùng xẻng xúc đất, chặt cây lót đường kéo xe qua.
Ông nhớ mãi chuyến vận tải cuối năm 1971. Hôm đó đoàn xe của đơn vị đang vượt qua một trọng điểm đánh phá thì bất ngờ bị máy bay địch tập kích. Tiếng bom nổ rung chuyển cả cánh rừng, đất đá văng mù mịt. Một chiếc xe phía trước trúng bom bốc cháy dữ dội.
Không kịp nghĩ đến nguy hiểm, ông cùng đồng đội lao tới cứu người bị thương và chuyển hàng hóa sang xe khác. Sau đợt ném bom, cả đơn vị lại nhanh chóng san lấp hố bom để đoàn xe tiếp tục lên đường.
“Lúc ấy chỉ nghĩ phải đưa được hàng tới chiến trường đúng thời gian,” ông xúc động kể.
Cuộc sống của người lính Trường Sơn vô cùng thiếu thốn. Những bữa cơm giữa rừng chỉ có rau xanh và chút cá khô nhưng ai cũng nhường nhau từng phần thức ăn ít ỏi. Sốt rét rừng là nỗi ám ảnh của nhiều chiến sĩ. Có những hôm đang sốt run nhưng vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ.
Điều khiến ông nhớ nhất là tình đồng chí, đồng đội. Những người lính trẻ đến từ nhiều vùng quê khác nhau đã sống với nhau như anh em ruột thịt. Có người hy sinh ngay trên cabin xe, có người mãi mãi nằm lại bên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Nguyễn Văn Độ xuất ngũ trở về quê hương. Rời quân ngũ nhưng ký ức về những năm tháng lái xe giữa mưa bom bão đạn vẫn luôn theo ông suốt cuộc đời.
Trở về đời thường, ông tiếp tục làm nghề lái xe vận tải và tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh địa phương. Với con cháu, ông luôn nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của thế hệ đi trước.


